Hồn Thuật
Nguồn: tangthuvien
- Dừng… dừng… mau dừng lại cho ta.
Đang bay đi bỗng nhiên tiểu Thử đứng bật dậy trên vai Na Na la ó ầm ĩ. Văn Lục vừa bực vừa buồn cười quay lại gõ cho nó một gõ rồi mới hỏi:
- Sao bảo hướng đông nam, bây giờ lại kêu dừng ở đây.
Tiểu Thử ủy khuất gãi gãi đầu:
- Ta thấy hình như lão trâu già đó chạy về đây rồi mới kêu bọn ngươi lại. Đã không cảm ơn lại còn cốc người ta… Ôi số ta thật khổ… chít chít…
Văn Lục sửng sốt, Na Na đứng bên cười hì hì rồi thò tay vào trong túi lôi ra một miếng thịt bò khô đưa lên trên vai. Bộ dạng đau khổ của con chuột biến mất hoàn toàn, nó hí hửng giơ đôi chân nhỏ xíu lên quắp lấy miếng thịt và không thèm quan tâm tới ai, ngồi trên vai Na Na nhai ngồm ngoàm.
Văn Lục bất đắc dĩ nhún vai, linh thức tỏa ra bốn phía. Phía dưới chân cả nhóm là một con sông, hai bên bờ là những dải lúa bát ngát đong đưa theo gió. Vân Nhi nhìn quanh chợt thốt lên:
- Trăng soi đồng lúa đẹp quá! Nếu… nếu có ai cùng ngắm trăng giữa cánh đồng thơ mộng này chắc… lãng mạn lắm.
Nói xong khuôn mặt ửng hồng, lén lén nhìn Văn Lục. Thấy mặt hắn cứ "đơ" ra, cô bé tức giận nguýt một cái, không thèm nhìn hắn nữa. Na Na nghe thế cũng ngẩn ra, hít một hơi thật là sâu, cảm giác linh khí ở đây nhiều gấp đôi ở Hà Nội. Nhịn không được cũng phải tán thưởng:
- Chị Vân Nhi nói đúng thật a! Ở đây quả thật là thơ mộng.
- Muỗi cắn bỏ xừ!
Kiệt Hào "phun" ra một câu xanh rờn, tiếp đó vỗ vỗ cái lưng. Hai cô bé tức thì trợn chừng mắt, nhìn muốn hóa đá tên "thô lỗ" này luôn. Kiệt Hào cũng chợt nhận ra mình "lỡ mồm" nên vội ngậm lại, tiếp đó cười hì hì.
Vân Trọng đứng bên bèn vỗ vỗ vai Kiệt Hào:
- Ta nói này Kiệt Hào, ngươi trước khi nói phải suy nghĩ nghe chưa… Ở đây hình như cũng không có nhiều muỗi như trong nhiệm vụ tìm lão thử đâu. Quả thật ngắm trăng ở đây đúng là thơ mộng, phải không hai cô nương.
"Ta khinh! Thấy sắc là khinh bạn hả?". Mọi người thấy bộ mặt "vô sỉ" của Vân Trọng tức thì muốn đập cho hắn mấy đập.
Lúc này Văn Lục lôi tấm bản đồ trong "Mầm Thế Giới" ra quan sát. Sau khi đạt tầng sáu, "Mầm Thế Giới" có thế chứa đổ vật. Chính vì thế nên hai cô bé mua hàng "núi" đồ bèn bắt hắn giữ hết, làm Văn Lục đang lo mấy đồ "tế nhị" đến lúc cần lôi ra thế nào đây.
- Thế nào rồi ca ca?
Na Na thấy Văn Lục trầm ngâm một lúc lâu thì sốt sắng bay sát lại gần hỏi. Văn Lục cười cười quay sang nói:
- Theo bản đồ thì đây thuộc địa phận Đông Hưng, Thái Bình. Con sông này có lẽ là sông Tiên Hương thì phải. Bản đồ không rõ ràng lắm. Về phải kiếm bản đồ khác chuẩn hơn mới được.
Đang nói thấy vẻ mặt bất mãn của Vân Nhi Văn Lục ngẩn ra:
- Vân Nhi… muội không sao chứ? Bị ốm à?
- Có ca ca mới bị ốm… hứ!
"Ách" Văn Lục gãi gãi đầu, không biết mình chọc tức cô bé hồi nào chứ. "Con gái quả thật khó hiểu?" Văn Lục kết luận một câu rồi nói tiếp:
- Ta còn cảm thấy hơn mấy chục khí tức tu thuật mạnh ở gần đây, có lẽ phải cấp sáu cấp bảy thuật pháp rồi. Lạ nhỉ?
Kiệt Hào nhịn nói một lúc là không được, nghe Văn Lục nói thế thì giơ tay:
- Cái này ta biết… Ở làng nguyên xá có đại trận trấn gia của một phân chi gia tộc tu chân họ Nguyễn.
- Oh! Vậy chi chính của gia tộc họ Nguyễn ở đâu?
Văn Lục cảm thấy tỏ mò, hệ thống gia tộc và môn phái tu thuật thời hiện đại Văn Lục biết không nhiều lắm. Có chăng chỉ là tên tuổi mấy môn phái lớn và mấy gia tộc lớn mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!