Chương 43: Tiểu Thử

Hồn Thuật

Nguồn: tangthuvien

Điều kỳ lạ là xung quanh quả núi con chuột đang đứng có rất nhiều cá. Đủ các loại cá to cá nhỏ, có con to bằng con bê, cũng có con to như cánh cửa, hay nhỏ hơn cũng có. Mặt nước trong vắt, thi thoảng lẫn rong rêu nên không khó để nhìn thấy điều đó. Nhưng mà mấy con quái vật trong suốt này lại không ngó ngàng tới lũ cá đó. Không lẽ bọn chúng thích ăn linh thú?

Khoảng cách quả núi với vị trí mọi người đứng khá gần, linh thức của Văn Lục thấy thì mọi người cũng kịp nhìn ra. Văn Lục đang muốn lao lên cứu con chuột. Nếu để nó chết nghĩa là cả đội "đi" theo mà bồi táng cùng.

Vừa lách mình, Văn Lục đã thấy một mũi phi đao vọt từ phía sau bay vút lên, xuyên qua đầu con quái vật nọ, cắp nhút vào vách núi.

Văn Lục tức thì ngẩn ngơ, tiếp đó đưa dựng ngón tay cái lên:

- Không ngờ đấy! Hóa ra Kiệt Hào nhà ta lại có ngón nghề phi đao nha!

Kiệt Hào đắc ý:

- Haha! Ta còn nhiều thuật đơn lẽ nữa cơ, có điều đại ca không để ý thôi!

Nghe Kiệt Hào nói vậy, Văn Lục đâm ra giật mình. Có lẽ từ lúc ra nhập tổ đội tới giờ, Văn Lục đã quá coi nhẹ tính đồng đội của mọi người rồi. Hắn hình như quá chơi trội mà quên mất mình đang trong một tổ đội. Một đội đoàn kết là một đội biết kết hợp sức mạnh của mọi người chứ không phải là do sức mạnh của một cá nhân dẫn dắt.

"Có lẽ chuyến này về, ta phải tìm hiểu nhiều hơn về thuật pháp của mọi người rồi".

Văn Lục gật gù, vừa bay tới chỗ con chuột vừa nói:

- Đúng... sao ta lại quên mất mấy vị đều là thiên tài nhỉ?

Mấy người bay sau thoáng đỏ mặt. "Ta là thiên tài, còn ngươi là quái vật a".

Kiệt Hào tu kim thuật, nên hắn có thể dùng kim lực lượng biến ra mọi vật bằng kim loại. Chính vì thế ngay từ nhỏ hắn đã muốn học kỹ năng phi đao rồi. Đối với hắn, phi đao không lúc nào hết, thì chẳng phải là tung hoành thiên hạ sao? Còn hai tên ít nói Lung Quang và Vân Trọng vẫn ỉm tài. Chưa thấy ra ngón đòn sát thủ của mình, nên Văn Lục cũng không biết nên bố trí thế nào.

Mọi người đáp xuống mỏm đá, mùi tanh tanh từ xác con quái vật nọ bốc lên khiến cả đội muốn nôn ọe. Ai cũng muốn ẵm con chuột nhỏ kia rồi chạy cho lẹ. Ở gần hai bầy phi hành thú đánh nhau kia, không có chút an toàn nào.

Na Na lại giở "ngón đòn" cũ, thò tay vào trong túi, lấy một miếng thịt khô ra nhử nhử trước mặt con chuột. Lần này con chuột đang run rẩy kia cũng không khách khí giơ hai chân trước nhỏ xíu lên đỡ lấy miếng thịt khô rồi nhảy lên vai Na Na, ngồi nhai ngồm ngoàm. Chắc bị con chim ưng bắt nên cu cậu sợ hãi quá, giờ gặp tổ đội hai, nó linh hoạt vừa ăn vừa nhìn đông nhìn tây. Đúng lúc này Văn Lục quát lên:

- Không hay! Mau chạy…

Mọi người chưa kịp làm ra phản ứng thì cả hai đàn phi hành thú đã bao vây xung quanh quả núi rồi.

- Không phải chúng đang đánh nhau sao Văn Lục ca ca?

Vân Nhi ngạc nhiên nhìn đàn phi hành thú con nào con nấy to lớn vây kín mít cả bầu trời quả núi mọi người đứng hỏi. Văn Lục cười khổ:

- Này… ta cũng không biết được. Rõ ràng chúng đang đánh nhau mà lại tự nhiên đồng ý "tác chiến" vậy. Chắc chúng nó coi chúng ta là kẻ thù chung rồi.

- Có khi nó coi chúng ta là "tiệc tùng" để hai bên ngồi lại nói chuyện cũng nên…

Lung Quang đứng bên cạnh cười cười, Na Na tức khí gõ vào trán hắn một cái trừng đôi mày nhỏ lên:

- Có ngươi mới đi làm thức ăn cho chúng. Ta không chịu đâu.

- Này! Đưng có cãi nhau nữa… nhìn phía trái kìa!

Na Na và Lung Quang quay đầu nhìn sang thì đã thấy hơn chục con "thằn lằn" bay vù vù bay tới tấn công. Nhìn như cả mấy cái cảnh cửa đập vào mặt, gió từ những đôi cánh của chúng không biết phối hợp với nhau thế nào mà quạt tới cực kỳ mạnh. Mọi người lung lay muốn ngã.

- Haha… tới hay lắm…

Vân Trọng thần tình hưng phấn, không biết lúc nào trên tay đã xuất hiện chiếc búa cực lớn khua khoắng. Chiếc búa mà Vân Trọng cầm có cán dài tới mét hai, đầu búa to, vuông, bên trên khắc đầy hoa văn kỳ lạ. "Hóa ra tên Vân Trọng này lại là tên cuồng chiến đấu".

Mọi người vẻ mặt như hiểu ra vấn đề. Bên phải đàn chim ưng cũng lao xuống rồi, nhìn thấy muốn lạnh người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!