Chương 41: Anh bạn nhỏ

Hồn Thuật

Nguồn: tangthuvien

- Lại là các ngươi?

Người trung niên nọ quay lưng ra thì phát hiện nhóm người Văn Lục đang đứng ở hàng rào, lập tức khuôn mặt trở nên thâm trầm… giống như sắp giết người vậy. Kiệt Hào trực tiếp nhảy vào trong túm lấy cổ người nọ nhấc lên. Nghĩ cũng lạ, cái tên tu luyện kim thuật này lại còn nóng tính hơn cả tên Lung Quang tu luyện hỏa thuật kia.

Xách cổ người trung niên lên Kiệt Hào trợn mắt nói:

- Ta khuyên ngươi đừng có mà ra vẻ "ta đây"! Ngươi có tin ta một bóp chết ngươi như bóp một con kiến không?

Nghe Kiệt Hào nói vậy, mặt người trung niên trở nên trắng bệch. Trông cái tên còn nhỏ xác hơn mình vậy mà nhấc bổng mình lên bằng một tay, nói không run mới là lạ. Chợt một giọng nói trong nhà vang ra:

- Ủa… các ngươi là ai? Sao lại tóm cổ người hầu của ta thế?

Một người áng chừng độ tuổi khoảng năm sáu mươi, mở toang cánh cửa bước ra nhìn mọi người. Văn Lục vội ra hiệu cho Kiệt Hào bỏ tên người hầu xuống, cung tay nói:

- Anh em chúng ta bị lạc đường, không biết bác có thể nói cho chúng ta biết đây là đâu không?

- Oh! Người từ xa đến, mời vào trong nhà nói chuyện!

Nói rồi người nọ đẩy cánh cửa ra mời cả tổ đội Văn Lục vào. Nhà trưởng làng là ngôi nhà lớn nhất trong làng. Hơn chục người chui vào vẫn không có vấn đề gì. Văn Lục đảo mắt quanh thì phát hiện ra ở đây mọi người không dùng giường, mà không biết lấy lá cây gì đan thành tấm thảm và lót trực tiếp xuống đất. Có thể nói nhà trưởng làng là nhà "giàu" nhất vì thịt thú treo đầy trên nóc nhà. Mà ở góc kia, hoa quả rừng chất thành đống.

Hỏi ra mới biết để đến tối, thợ săn trong rừng về, cả làng quây quần lại trước nhà trưởng thôn nướng thịt và chia thức ăn.

Sau khi tất cả mọi người ngồi xuống trưởng làng mới cười hòa ái nói:

- Ta mới từ xa về, nên người còn hơi mệt nên không tiếp ai cả. Nhưng mà các vị là người từ xa tới ta cũng cố gắng…

Cả nhóm Văn Lục ngồi nghe lão già loanh quanh luẩn quẩn đến phát buồn ngủ mà trọng tâm câu hỏi thì cả giờ rồi vẫn chưa thấy. Nào là hôm nay thợ săn trong làng săn được con gì, nhà a Liu ở đầu làng có đứa con dẵm phải gai, hay… tối qua có vợ trồng nhà a Vuc ngủ thế nào mà sáng ra nhà sập…

"Nào giống người đang mệt?"

Đến cả Na Na lẫn Vân Nhi cũng không còn đủ kiên nhẫn rồi, Văn Lục đành phải tỏ vẻ xin lỗi cắt lời, không lão kể tới sang năm mất. Văn Lục đành hỏi lại câu hỏi vửa nãy, lão mới ngớ ra, cười khà khà rồi nói:

- Đây là làng bắc… ta nói ọi người biết nhé, cả cái vùng này làng của ta là có nhiều thợ săn nhất, săn được nhiều thú nhất đấy nhé…

Văn Lục đến rầu ruột rồi, không lẽ phải "bóp cổ" lão này mới moi được tin tức sao?

- Khà khà… để ta giới thiệu với mọi người, bạn của ta nhé!

Lão già nói rồi quay lại cười cười với người hầu:

- A Bui, mau mau mang "anh bạn nhỏ" của ta ra đây!

Kiệt Hào ngồi sau Văn Lục đã hết sạch kiên nhẫn. Nếu không phải Văn Lục ngồi trước chưa tỏ vẻ gì chắc có lẽ hắn đã lao lên cho hai chủ tớ nhà này một trận. "Đúng là điên cả người". Kiệt Hào làu bàu ngồi dựa lưng vào vách xuýt làm tấm vách bằng các cành cây đổ rạp.

Thấy người hầu lúng tùng, trưởng làng cau mày:

- Sao thế? Ta bảo ngươi mang "anh bạn nhỏ" của ta ra đây mà. Không nghe sao?

Người hầu lắp bắp:

- Dạ không… không phải, sáng … sáng nay con tìm thì không thấy đâu nữa, có … có lẽ ra ngoài rồi cũng nên.

- Ra ngoài? Không thể nào, anh bạn nhỏ của ta không bao giờ đi đâu mà ta không biết. Không lẽ đã kiếm được "cô bạn nhỏ" nào rồi?

Người hầu mồ hôi vã ra ướt lưng vội vã gật đầu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!