Hồn Thuật
Nguồn: tangthuvien
Văn Lục vội quay người lại, trên quả trứng hiện lên mấy kẽ nứt chạy ngang vỏ.
- Không phải chứ? Lại nở vào đúng lúc này!
"Rắc…"
Miếng trên của vỏ trứng bị đẩy lên, chỉ thấy một con "gà" nhỏ quanh mình phủ đầy lông mao trắng nhảy ra. Tiếp đó nó quay lại ăn luôn hai cái mảnh vỏ làm cả ba người đang đứng coi cũng há hốc mồm ngạc nhiên.
Khi nó quay lại, nhìn về phía ba người thì Văn Lục vội vàng lấy Ngọc Thanh che lên phía trên đầu. Con "gà" nhỏ kêu lên "chíp chíp" rồi chạy tới cọ cọ cái mỏ vào chân Ngọc Thanh mà làm nũng.
Ngọc Thanh yêu thích không thôi, ẵm nó lên, xoa xoa cái đầu nhỏ của nó.
"Chíp… chíp…"
Vân Nhi thấy vậy thì hờn giận, đứng bên nguýt một cái, không thèm nhìn Văn Lục.
- Ách! Có một con thôi a!
Văn Lục cười khổ, truyền âm với cô bé:
- A! Muội với ta không phải ở "thế giới" này. Làm xong nhiệm vụ chẳng phải là không được ở đây nữa sao? Lúc đó có Ngọc Thanh nuôi nấng nó ta cũng yên tâm mà.
- Nhưng… nhưng…
Vân Nhi nói đoạn ngượng ngùng quay đầu đi. Văn Lục sửng sốt ngẩn người ra. "Con gái… thật khó hiểu". Ngọc Thanh đang chơi với "gà" con thấy vậy thì ghé vào tai Văn Lục nói nhỏ:
- Muội ý muốn có quà đấy!
"Ực! Hình như trên người mình từ lúc tu thuật tới giờ chưa có cái gì quý giá thì phải? Có mỗi thanh đại đao a, chẳng lẽ đem đi tặng?" Văn Lục nuốt khan sầu khổ. Thấy vẻ mặt hắn như vậy, Vân Nhi hai mắt lại đỏ hoe, nước mắt vòng quanh làm Văn Lục luống cuống một hồi.
"Con gái là không bao giờ giảng đạo lý"
Văn Lục lẩm bẩm, đẩu óc xoay chuyển liên hồi. Đang vác vẻ mặt đần đần bỗng nhiên hắn reo lên:
- A! Ta có cái này tặng Vân Nhi nè!
"Sao giống dụ dỗ trẻ con vậy nhỉ?" Văn Lục vừa đưa tay vào trong túi áo vừa lôi ra một thanh kiếm nhỏ xíu nằm trong lòng bàn tay.
- Cái này lấy trên người lão già tu chân lần trước truy sát chúng ta đó. Ta nhớ là muội lúc tới đây đã vất kiếm đi rồi. Cái này muội cứ truyền lực lượng của "Mầm Thế Giới" vào thì muốn to bao nhiêu có bấy nhiêu. Đập chết mấy "con muỗi" vo ve bên muội đi là ổn…khà khà…"
- Muỗi ở đâu chứ?
Vân Nhi giận hờn đưa tay nhận lấy thanh tiểu kiếm. Cái này tiện lợi hơn thanh kiếm cũ của mình, cất đi cũng dễ dàng.
Ngọc Thanh nghe không hiểu ngôn ngữ hiện đại của Văn Lục. Nghe thấy hắn bảo Vân Nhi đem phi kiếm đập "muỗi" thì ngạc nhiên không thôi. Phi kiếm của nguyên anh kỳ chắc chắn không phải loại cùi bắp rồi, vậy mà hai huynh muội nhà này đem đi đập "muỗi" chẳng phải phí của trời sao? Nghe mà tức anh ách.
Văn Lục nãy giờ trêu Vân Nhi, quay sang nói với Ngọc Thanh.
- Muội phải chăm sóc nó cẩn thận nha. Có việc gì không giải quyết được thì đem về hỏi sư phụ hay trưởng môn ấy. Môn phái nào có linh thú đỉnh cấp này tọa trấn thì môn phái đó cường thịnh vài vạn năm cũng không thành vấn đề.
Nghe Văn Lục nói Ngọc Thanh mới nhớ ra, chú "gà" con trên tay mình khi trưởng thành cũng đạt tới thú hoàng đấy, siêu cấp vô địch ở nhân gian:
- Muội biết!
Nói xong bèn đưa con gà định để vào trong ngực. Văn Lục thấy thế thì mắt tròn mắt dẹt:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!