Hồn Thuật
Nguồn: tangthuvien
Linh thức trải ra Văn Lục phát hiện ra các khí tức tu thuật Việt trong thành quá nửa là không còn thấy đâu. Chỉ còn thấy phía ngoại thành vài luồng khí tức yếu ớt. Văn Lục giật mình vội liên hệ với một luồng khí tức ở bên kia sông hồng:
- Huynh đệ Tản Viên môn phải không? Chuyện gì đã xảy ra?
- Khụ…khụ... chúng ta bị tập kích. Có khoảng hơn ba mươi tu chân Trung Nguyên thực lực đều trên chúng ta. Có gần hai mươi tu thuật chúng ta đã bị sát tử, chỉ vài người ở ngoại thành phát hiện ra sớm mới thoát được. Khụ…khụ…huynh đệ Văn Lục. Giờ chỉ còn mỗi một mình huynh đệ ở trong đó có thể cầm chân bọn chúng. Hãy cố gắng giữ chân bọn chúng, các tiền bối của chúng ta sẽ đến ngay.
Người nọ chưa nói xong, trên tay đã xuất hiện một cái ngọc lệnh màu đỏ.
- Sư bá mau đến a!
Nói rồi thả ngọc lệnh ra. Chỉ thấy "xoẹt" một tiếng, ngọc lệnh biến mất. Ở trong này Văn Lục cười khổ.
" Để một mình ta đấu với cả bọn châu bò này à? Cũng quá coi trọng ta đi…A! khoan đã… cái này thú vị a…".
Ở bên ngoài rìa của chùa Trấn Quốc, cả đám hắc y nhân chật vật đứng lên. Hơn ba mươi người chia làm năm tốp. Đứng ở giữa năm người bịt mặt lông mi bạc có một đại hán thô kệch trừng mắt nhìn vào trong lẩm bẩm:
- Con bà nó, tà môn…quá tà môn. Cái chết tiệt gì chắn ở đây vậy?
Một trong số năm người lão già đứng cúi đầu xung quanh tiến lên nói:
- Thiếu gia, đây có lẽ là trận pháp. Trước khi đi trưởng môn có nói là ở chùa Trấn Quốc này hình như có trận pháp, còn cụ thể như thế nào trưởng môn cũng không biết.
Ở tốp sáu người đứng bên, một người bịt mặt, ách…nhưng trên thái dương phải có xăm hình con bướm. Người nọ trừng mắt nói vọng sang bên phía đại hán.
- Con "cẩu hùng" ngu ngốc kia, chẳng phải ngươi nói là đợi tất cả vào trong chùa rồi "hốt cả mẻ" đi. Giờ thì đẹp mặt rồi, người không giết được, cái ngươi nói là" chỗ dựa tinh thần" gì gì đó cũng khỏi phá được luôn. Ta đã nói ngươi cực kỳ ngu ngốc mà không có tin đi.
Đại hán trừng mắt lên:
- Con mẹ nó! Ngươi không nói có ai bảo ngươi câm đâu. Chẳng phải lúc bàn bạc đứa nào bảo là "cao kế" đi.
Người có xăm hình con bướm trên thái dương chỉ "hư" một cái rồi quay mặt đi. Người đứng giữa tốp ngoài cùng bên trái, dáng người cao gầy đang nhìn chằm chằm vào trong chùa sau đó nói vọng sang phía hai người nọ:
- Hai ngươi đều "nín" cho ta. Lo giải quyết vụ này đi, không thì về mà đợi quy môn của các ngươi.
Nghe người cao gầy kia nói vậy đại hán nọ bốc hỏa nhìn vào phía trong chùa quát lớn:
- Con bà nó! Lũ rùa đen rút đầu kia ra hết đây cho ông! Cả lũ chỉ biết rúc đầu vào còn gì là nam tử hán. Ra hết đây thống khoái một trận.
Vừa nghe tên "thô kệch" cao to bịt mặt kia quát vậy, cả đám thị vệ hoàng cung tức thì bùng nổ. Cận vệ trưởng quát lớn.
- Anh em…chúng ta không thể để chúng khinh thường Đại Việt chúng ta được. Vì hoàng thượng… anh em đều xông lên cho ta.
Cả đội đang định cầm gươm đồng loạt xông lên thì một giọng nói dịu dàng sau lưng vọng tới: truyện từ
- Đều đứng im cho ta! Kẻ nào trái lệnh…chém.
Mọi người trong đội cận vệ một bụng hỏa khí. Người ta tới tận của kinh thường, chửi là đồ "rùa đen rút đầu" bảo nhịn sao được. Nhưng nghe giọng nói vừa rồi đều đứng lại ủy khuất tuân lệnh.
Văn Lục nhìn lại thì ra người ra lệnh chính là Nguyên Phi. Nguyên Phi Ỷ Lan cũng quay sang gật đầu với Văn Lục. Xem ra thân phận Văn Lục chắc Thái Úy đã nói cho Nguyên Phi biết. Sự việc ở ngoài xảy ra bà cũng chỉ nghe cận vệ kể lại nên bà không biết tại sao mấy người mặc đồ đên kia lại không vào tận đây mà ám sát, lại đứng bên ngoài hò hét. Bà cho rằng vì chúng lo ngại Văn Lục. Cho nên Nguyên Phi nghĩ rằng bây giờ chỉ có Văn Lục mới bảo vệ được mọi người.
Văn Lục thấy cái gật đầu của Nguyên Phi cũng cười khổ. "Không phải chúng "ngại" ta mà là chúng "sợ" cái đại trận ở đây. Lôi bất cứ ai trong số họ cũng mạnh hơn ta a. Đúng là vụ này khó chơi đây".
Bên ngoài lại vang lên tiếng của đại hán nọ:
- Sao? Chịu làm rùa đen thối tha rút đầu sao? Cả lũ ra hết đây!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!