Chương 8: Trộm sổ hộ khẩu thành công

Editor: VinJR

Tiếu Bảo Bối về đến phòng, thật ra cũng không có chuyện gì cần làm.

Chỉ là cô không thích bày gương mặt yếu đuối của mình ở trước mắt Quý Xuyên. Nhất là khóc lóc ở trước mặt Quý Xuyên, cô tuyệt đối không cho phép mình như vậy.

Cô mạnh mẽ, khi nước mắt có thể rơi xuống, trong giây phút đó cô xoay người.

Quý Xuyên, vì sao bây giờ đối mặt anh, em luôn có một loại cảm giác mỏi mệt không thôi?

Là chờ đợi quá lâu không nhận được đáp lại của anh sao?

Tiếu Bảo Bối nghĩ không ra đáp án mình muốn, chỉ có thể thả mình vào dòng nước ấm trong bồn tắm, để dòng nước ấm áp mang đi tất cả mỏi mệt trên người......

Chỉ là khi cô tắm xong, cô đứng trước gương phát hiện ngực mình có một dấu hồng quỷ dị......

—— Tuyến phân cách ——

"Kiều, tôi phát hiện có một chỗ chơi rất vui, cùng đi đi." Sáng sớm hôm nay, Kiều Trác Phàm vừa mở cửa phòng ra liền nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười vô hạn xuất hiện ở trước mặt mình.

Không đợi Kiều Trác Phàm tránh ra, Đàm Duật trực tiếp tự lách qua anh, xông vào. Sau đó, cậu ta tự nhiên bắt chéo chân ngồi lên sofa, "Duật, tôi nói sau này cậu muốn đến mấy chỗ đó thì không cần đến tìm tôi." Kiều Trác Phàm mặc áo tắm, cổ áo hơi mở rộng, có chút lười biếng.

Đàm Duật đã vào cửa, nhưng anh vẫn duy trì động tác mở cửa, đứng nghiêng người.

Nắng sớm lười biếng chiếu lên cơ thể của anh, giống như vì anh mà làm ra một tầng hào quang. Vốn khuôn mặt anh tinh xảo xuất chúng, trong nắng sớm có một loại dịu dàng lúc ẩn lúc hiện, làm cho người ta kìm lòng không được nhìn anh chằm chằm. diễễn đààn lêê quýý đôôn

Kiều Trác Phàm như vậy, nhìn lướt qua giống lưu manh.

Kiều Trác Phàm có chứng bực bội khi mới thức dậy nghiêm trọng, việc này rất ít người biết.

Mà lúc anh yên lặng, chính là dấu hiệu của bão táp sắp xảy ra.

Đàm Duật lớn lên cùng anh, đương nhiên rất rõ điểm này.

Sau khi Đàm Duật nghĩ nghĩ, lại ngồi thẳng mở miệng nói: "Kiều, phản ứng hôm nay của cậu giống như chậm một chút."

Dựa theo hiểu biết của Đàm Duật đối với Kiều Trác Phàm, Kiều Trác Phàm bị trêu đùa sẽ tiếp tục truy kích, không làm Đàm Duật anh bị thương, thề không bỏ qua.

Nhưng hôm nay Kiều Trác Phàm, thật sự có chút kỳ quái.

"......" Bị anh trêu chọc một phen, Kiều Trác Phàm vẫn không có biểu tình gì. Hơn nữa, Đàm Duật rõ ràng nhìn thấy anh nắm chặt quả đấm, muốn vung quyền lần thứ hai. Nhưng vào lúc cuối cùng, đột nhiên anh dừng quả đấm lại, xoay người đi khỏi.

Mà điều làm cho Đàm Duật buồn bực chính là tư thế đi hôm nay của Kiều Trác Phàm......

"Kiều, vì sao bộ dáng đi lại hôm nay của cậu lại giống như con vịt vậy?"

"......"

"Kiều, tới cùng cậu làm sao vậy? Chắc không phải tối hôm qua chơi quá trớn với cô gái nào đó nên bị hỏng chứ gì?" Lời của cậu ta nghe ra như là đang quan tâm Kiều Trác Phàm, nhưng khóe miệng dương lên độ cong không cần nói cũng biết.

Gần như tiếng nói vừa dứt, một lon bia liền bay tới mặt cậu ta.

Từ nhỏ được cha nuôi và bố già nhà mình bồi dưỡng, năng lực phản ứng tự nhiên của Đàm Duật cũng không tệ. Rất nhanh, cậu ta cũng tiếp được lon bia kia.

Còn Kiều Trác Phàm, anh lại lấy ra một bình rượu từ trong tủ lạnh, bật nắp liền rót vào miệng.

"Kiều, hôm nay cậu làm sao vậy?" Làm anh em nhiều năm như vậy, làm sao Đàm Duật có thể không nhìn ra một loạt khác thường của Kiều Trác Phàm.

Sau khi uống mấy ngụm lớn bia vào bụng, sắc mặt Kiều Trác Phàm có chút dịu đi. Chỉ là mỗi một bước, cũng làm gân xanh trên trán anh nổi lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!