Chương 7: Kiều thúc thúc VS Tiếu cô nương

Editor: VinJR

"Xuyên, đã trễ thế này anh còn muốn ra ngoài sao?" Ban đêm tĩnh lặng, thấy anh mặc chỉnh tề lấy chìa khóa xe, cuối cùng Tiếu Huyên vẫn nhịn không được hỏi ra miệng.

Nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi, không phải cô không nghe được.

Chỉ là trong trí nhớ của cô, Quý Xuyên chỉ lợi dụng Tiếu Bảo Bối, lợi dụng cô ấy để nắm lấy danh vọng.

Cho nên, cô mới yên tâm như thế, không quan tâm anh ta vẫn còn ở bên cạnh Tiếu Bảo Bối.

Nhưng hôm nay Tiếu Huyên cảm nhận được nguy cơ trước nay chưa từng có.

"Huyên Huyên, đến bây giờ Tiếu Bảo Bối vẫn chưa về nhà. Anh phải ra ngoài tìm xem......" Quý Xuyên đang muốn đi ra ngoài cũng nhìn thấu được lo lắng của cô, anh ta xoay người lại, hai tay đặt trên đầu vai của cô.

"Có thể Bảo Bối còn đang đi dạo ở bên ngoài. Em cũng biết, cô ấy vẫn còn trẻ con. Có khi mê chơi quá, ngay cả ba của cô ấy cũng đã không thể kiểm soát được." Tay của Tiếu Huyên lần thứ hai hóa thành dây thừng, muốn quấn người đàn ông này lại, không muốn anh ta đi khỏi.

Khi tay cô còn chưa hoàn toàn quấn hết eo của anh ta, người đàn ông liền trực tiếp kéo tay cô ra.

"Huyên Huyên, em cũng biết cô ấy còn nhỏ. Đã trễ thế này, một mình cô ấy ở bên ngoài rất nguy hiểm. Ngoan, rất nhanh anh liền trở lại......" Nhìn Tiếu Huyên nhìn chằm chằm đôi tay bị anh kéo ra, anh tiện đà nói: "Huyên Huyên, anh hi vọng em hiểu anh. Em cũng biết, bây giờ cô ấy vẫn còn là "Vị hôn thê của Quý Xuyên" trong miệng người khác. Được rồi, em đi ngủ sớm một chút, lập tức anh sẽ trở về."

Nói xong, người đàn ông xoay người rời đi.

Chính vì Quý Xuyên đi gấp, cho nên anh ta không thể nghe được người phụ nữ sau lưng hỏi: "Cô ấy là vị hôn thê của Quý Xuyên anh trong miệng người khác, vậy còn anh? Anh đối đãi với Tiếu Bảo Bối thế nào?"

Tiếu Huyên nghe được giọng nói của mình, trầm thấp khàn khàn, một chút cũng không giống cô......

—— Tuyến phân cách ——

"Ba ba, mấy giờ rồi?"

"Ba ba?"

Ở trong phòng canh giữ một đêm, Kiều Trác Phàm thật không ngờ mình lại nhận được một tiếng gọi như vậy.

Ba ba?

Thật thú vị.

Tuy nhiên Kiều Trác Phàm muốn nói cho Tiếu Bảo Bối biết, dựa vào tuổi của anh không thể sinh ra một cô gái lớn như cô. Nhưng nếu Tiếu Bảo Bối thật sự thiếu hụt tình thương của cha, anh cũng không để ý làm ba cô một chút.

"Trời ạ, đây là chỗ nào?"

"Mình bị con rắn kia ăn rồi sao? Đây là thiên đường?" Cô gái nhỏ mở hai mắt nhìn thấy khung cảnh lạ lẫm, liền nhanh nhẹn ngồi dậy, hơn nữa lại còn kẹp chăn làm bộ dáng khổ sở.

Nhìn cô siết chặt chăn, khóe miệng Kiều Trác Phàm cong lên rõ ràng.

Vì sao cô gái này chưa bao giờ diễn giống như trong kịch bản?

Khi những cô gái khác tỉnh lại trong một căn phòng xa lạ, không phải trước tiên nên xốc chăn lên kiểm tra quần áo của mình có đầy đủ hay không sao? Vì sao rơi vào tay của Tiếu Bảo Bối, trực tiếp biến thành kẹp chăn?

Chẳng qua nhìn bộ dáng cô cúi đầu cực kì thương cảm, Kiều Trác Phàm định có lòng tốt, đến an ủi cô.

Nhưng ở phía sau, anh lại nghe thấy cô gái nhỏ kia thì thào tự nói: "Đừng mà, kỳ thật tôi muốn làm ác quỷ."

Vừa nghe lời này, mặt Kiều Trác Phàm đầy vạch đen.

"Muốn gặp quỷ sao?" Đột nhiên Kiều Trác Phàm xuất hiện, làm cô gái đang ôm chăn sợ tới mức thiếu chút nữa té xuống sàn nhà.

"Anh...... Tại sao anh lại ở đây?" Siết chặt chăn, vẻ mặt của Tiếu Bảo Bối rất kinh ngạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!