Editor: Mèo (meoancamam)
Kể từ sau hôm đại hội cổ đông đó, Quý Xuyên gặp tai nạn xe cộ, mẹ lại bởi vì bị kích thích quá độ mà tinh thần thất thường. Khiến Tiếu Huyên chịu không nổi chính là, mẹ mình lúc tinh thần thất thường lại vô tình tiết lộ năm đó sở dĩ mẹ của Tiếu Bảo Bối lại nghĩa vô phản cố (*) rời đi như vậy đều bởi vì bà ta. Năm đó, thật ra thì Tiếu Vi thích Tiếu Đằng, muốn gả cho ông. Nào biết Tiếu Đằng sớm đã có người trong lòng.
Hơn nữa ông cụ không hy vọng hai đứa trong nhà lại cưới nhau, cho nên chỉ có thể đơn phương phá vỡ ảo tưởng của Tiếu Vi, gả bà ta cho cha Tiếu Huyên.
(*) nghĩa vô phản cố: không quay đầu lại, không dừng lại
Nhưng dù sau đó Tiếu Vi có sinh ra Tiếu Huyên, bà ta vẫn không cách nào buông tha chấp niệm trong lòng. Mỗi một lần nhìn thấy mẹ Tiếu Bảo Bối, bà ta đều sẽ hung hăng thóa mạ người phụ nữ đó, sau đó còn chế tạo ra cảnh tượng bà ta và Tiếu Đằng dây dưa với nhau, khiến mẹ Tiếu Bảo Bối tức giận bỏ đi. Mà Tiếu Đằng bởi vì tức giận vợ mình thế nhưng lại không tin tưởng ông, cho nên lúc bà rời đi không hề giữ lại. Cứ như vậy, Tiếu Vi tự tay đạo diễn một hồi bi kịch trong gia đình của Tiếu Đằng.
Đây có lẽ là bí mật Tiếu Vi muốn mang vào trong quan tài nhưng không nghĩ bà ta tinh thần thất thường, thế nhưng sẽ lải nhải nói hết những chuyện này ra. Mà từ khi Tiếu Đằng biết được chân tướng tất cả mọi chuyện trong miệng bà ta, quyết định lần nữa bước lên con đường đoạt về vợ mình. Hiện tại, Tiếu Đằng đã quyết định xuất phát, tạm thời giao Tiếu thị cho Kiều Trác Phàm xử lý. Về phần những người nhà họ Tiếu khác, bởi vì lúc trước Kiều Trác Phàm biểu hiện xuất sắc ở đại hội cổ đông, lại một lần nữa cứu vãn Tiếu gia cho nên bọn họ không có bất kỳ dị nghị đối với quyết định này.
Mà Tiếu Huyên thì sao? Cô cũng sẽ không có cái gì dị nghị. Thật ra thì bây giờ theo ý cô, những thứ này đều là mẹ nhận trừng phạt đúng tội. Nếu không phải ban đầu bà phá hư hạnh phúc gia đình nhà người ta, cũng sẽ không lưu lạc tới tình trạng hôm nay.
Sau khi đọc xong tin nhắn, Tiếu Huyên đối với người đàn ông vẫn luôn nhắm mắt trên giường bệnh nói: "Quý Xuyên, em đi thăm mẹ! Rất nhanh sẽ trở lại, chờ em…"
Sau đó, người phụ nữ rời đi. Nhưng ngay khi cô đi ra cửa phòng bệnh, ngón tay người đàn ông cô vừa mới nắm lấy bỗng nhúc nhích.
"Kiều Trác Phàm, em tìm được Nhạc Dương rồi. Hiện tại Nhạc Dương đã có gia đình của mình, còn có đứa nhỏ của mình nữa…" Trong đại sảnh hội nghị tập đoàn Đế Phàm, khi tất cả mọi người bận rộn nghiên cứu tài liệu họp đến yên lặng như tờ, một người phụ nữ đang mang thai trực tiếp đẩy cửa phòng họp, vui vẻ kêu.
Mà người đàn ông vốn sẽ chủ trì buổi hội nghị khi nhìn thấy người con gái nâng bụng bự đứng ở cửa phòng họp, trong mắt lập tức xuất hiện ấm áp. Sau đó anh buông xuống bút máy trong tay, sải bước đi tới chỗ cô gái.
Nhưng Tiếu Bảo Bối vốn cũng an tĩnh tại chỗ chờ Kiều Trác Phàm đến lại mắt sắc nhìn thấy người phụ nữ ngồi bên cạnh vị trí của Kiều Trác Phàm khi nãy. Tiếu Bảo Bối sẽ chú ý đến người phụ nữ này là bởi vì người này mặc một bộ váy màu đỏ.
Mà khi người phụ nữ đó nhận thấy được ánh mắt Tiếu Bảo Bối vứt tới cũng hào phóng ngẩng đầu cười một tiếng đối với cô. Nhìn gương mặt xinh đẹp của người nọ, Tiếu Bảo Bối lập tức thấy tự ti mặc cảm. Chua xót cũng bắt đầu lan tràn trong thế giới của cô.
Cứ như vậy, Tiếu Bảo Bối vốn hưng phấn bừng bừng đến tìm Kiều Trác Phàm, cả ngày đều rầu rĩ không vui.
"Cục cưng, nên đi tắm!" Lúc về đến nhà, Kiều Trác Phàm đã bắt đầu thúc giục Tiếu Bảo Bối nhanh tắm rồi. Nhưng kêu một lúc lâu, Tiếu Bảo Bối vẫn ngồi trên ghế sô pha cũng không có động tĩnh gì. Kiều Trác Phàm cho là cô ngủ thiếp đi nên chỉ có thể đi tới, định tự mình "mời" Tiếu Bảo Bối đi. Kết quả chờ khi anh tới trước mặt cô mới phát hiện, Tiếu Bảo Bối đang rơi nước mắt.
Điều này nhưng khiến anh lo lắng.
"Đây là có chuyện gì vậy? Mới vừa rồi không phải vẫn còn tốt sao?" Phụ nữ có thai cảm xúc phập phồng có chút lớn, điều này Kiều Trác Phàm có thể hiểu. Nhưng mà kể từ lúc Tiếu Bảo Bối mang thai tới nay, mỗi chuyện anh đều theo ý cô cho nên sau khi mang thai sô lần cô khóc đã ít lại càng ít hơn. Vậy mà lúc này nước mắt của Tiếu Bảo Bối tới vừa vội vừa nhanh, khiến Kiều Trác Phàm có chút không chịu nổi.
"Đừng khóc nào, có chuyện chúng ta nói chuyện thật kỹ? Khóc như vậy cũng không phải là biện pháp!" Kiều Trác Phàm đau lòng muốn kéo cô vào trong lòng mình. Nào nghĩ tới thế nhưng Tiếu Bảo Bối dùng tay đẩy anh ra.
"Kiều Trác Phàm… Hu hu! Tên bại hoại nhà anh, anh không cần giả mù sa mưa trước mặt em! Hu hu…"
"Tại sao anh lại giả mù sa mưa?" Kiều Trác Phàm có chút không hiểu.
"Hu hu, anh bị em phát hiện rồi mà anh còn giả mù sa mưa? Anh dám nói cái đêm anh không về nhà lại không phải trải qua cùng với người phụ nữ ngồi cạnh anh trong phòng họp ngày hôm nay à? Người đó chính là người con gái mà dỉ nhỏ nói Kiều Trác Phàm anh thích mười năm, còn không thổ lộ thành công đi! Bây giờ cô ấy trở lại, anh liền sắp xếp cô ấy đến bên cạnh anh, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy đúng hay không?"
"Cục cưng, tại sao em càng nói càng loạn vậy?" Kiều Trác Phàm thật sự còn không nghĩ tới trí tưởng tượng của Tiếu Bảo Bối sẽ phong phú như vậy, xâu chuỗi được một loạt mấy sự kiện này.
"Anh còn nói xạo? Kiều Trác Phàm, đồ trứng thối nhà anh. Anh cho rằng trên tay em không có chứng cứ sao?" Khi nói đến đây, cũng không biết Tiếu Bảo Bối rút ra một bản vẽ từ cái góc nào ở sô pha, đặt xuống trước mặt Kiều Trác Phàm: "Anh thích chính là cô gái gọi là bb này, còn vẽ cho cô ấy nhiều tranh như vậy, em thì một bức cũng không có! Hu hu… Kiều Trác Phàm anh còn để em mặc chiếc váy cưới anh thiết kế cho người ta, anh thật sự khiến em thất vọng rất nhiều!"
Lúc này Tiếu Bảo Bối thật đúng là khóc cho cơn tức lần trước chưa được xả, nhưng mấy lời này cũng nói được lưu loát khiến Kiều Trác Phàm không có cách nào chen miệng vào được.
Mà nhìn bức tranh bị ném trước mặt mình, Kiều Trác Phàm nghĩ tới chiếc kẹp tóc trên khóa cửa căn phòng kia. Lúc này anh lấy ra từ trong túi áo mình một cái chìa khóa, đưa cho Tiếu Bảo Bối: "Cục cưng, em đi xem căn phòng kia một chút đi! Sau khi xem xong, anh tin tưởng em sẽ không còn lý giải như vậy nữa."
Khi tay Tiếu Bảo Bối được nhét vào một cái chìa khóa, đầu của cô có chút trống rỗng. Mặc dù cô còn có chút do dự nhưng Kiều Trác Phàm cũng không cho cô cơ hội do dự mà trực tiếp bế cô lên, đi tới trước cánh cửa vẫn luốn đóng chặt.
Khi đứng trước cánh cửa kia, Tiếu Bảo Bối nghĩ muốn rút lui. Bởi vì cô cũng không biết cánh cửa này mở ra sẽ sinh ra biến hóa như thế nào đối cuộc sống của mình. Nhưng Kiều Trác Phàm không để ý đến tâm trạng của cô, trực tiếp dùng chìa khóa cô đang cầm mở ra cánh cửa ấy.
Khi nắm cửa chuyển động, Tiếu Bảo Bối cảm giác tim mình đập nhanh dị thường. Mà Kiều Trác Phàm cũng nói bên tai cô: "Cục cưng, người phụ nữ mà em để ý thật ra chỉ là một người họ hàng xa của anh. Bởi vì anh hi vọng khi em sinh con thì có thể ở bên cạnh em! Cho nên gần đây, anh đều dạy người ta xử lý chuyện công ty như thế nào! Đến lúc đó có thể tạm thời giao toàn bộ mọi việc cho cô ấy. Cục cưng, anh cùng cô gái đó thật sự trong sạch, đến nỗi cô ấy muốn ngồi bên cạnh anh anh đều chủ động lui ra.
Hơn nữa, người anh thích vẫn luôn là em. Người tên bb đó, cũng là em…"
Sau đó, khi đẩy ra cánh cửa kia, Kiều Trác Phàm cũng ấn công tắc nguồn điện bên cạnh cửa. Khi chỗ đặt đồ trong căn phòng đó hiện ra trước mắt Tiếu Bảo Bối, cô cảm giác trái tim mình sắp nhảy tới cực hạn. Bởi vì trong cả căn phòng này đều là ảnh chụp lớn lớn nhỏ nhỏ. Mà trong những bức hình đó, đều chỉ có một người. Người đó, chính là Tiếu Bảo Bối cô…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!