Chương 631: Đại kết cục (hạ) Váy cưới của em

Editor: Mèo (meoancamam)

Thật xin lỗi, cô yêu tổ quốc nhất! Cho nên mấy cái chữ mầm đậu rau xà lách này, dù chỉ một chút cô cũng không đọc được. Sau khi lật qua lật lại vài trang sách, Tiếu Bảo Bối quyết định buông tha. Những cuốn sách này không đọc được, Tiếu Bảo Bối lại tiếp tục tìm kiếm trong giá sách của Kiều Trác Phàm. Chỉ là lần này cô cảm thấy, cô nên vơ lấy những quyển có nhiều tranh ảnh hơn chút. Dù cho bên trong đều là tiếng Anh, đến lúc đó cô vẫn có thể xem tranh đúng không?

Nhưng mà sau một hồi vơ vét, Tiếu Bảo Bối phát hiện một cuốn sổ được đánh dấu "bb" bằng chữ viết tay. Cuốn sổ rất dày, bị những cuốn sách khác ép rất khít. Tiếu Bảo Bối tiêu tốn sức lực rất lớn mới rút ra được cuốn sổ đó.

Khi đặt quyển sổ này trước mặt mình, Tiếu Bảo Bối phát hiện đây cũng không phải một quyển sách mà là một bản vẽ. Dường như trên trang đầu tiên còn có chữ ký mạnh mẽ có lực của Kiều Trác Phàm. Như vậy, những bức họa này đều do Kiều Trác Phàm vẽ ra?

Nếu như nói lúc trước năng lực của Kiều Trác Phàm khiến Tiếu Bảo Bối thán phục, vậy hiện tại khi mở ra tập tranh thấy được những bản phác họa trong này thì  lại càng khiến Tiếu Bảo Bối bội phục sát đất. Ở trong tập tranh này đa số đều là vẽ phong cảnh. Mỗi một bức tranh, Tiếu Bảo Bối cũng có thể đoán được đại khái đây là phong cảnh nào của thành phố A.

Nhưng khi Tiếu Bảo Bối dần dần lật về sau, cô phát hiện trên giấy vẽ một người. Mặc dù chỉ là phác họa nhưng Tiếu Bảo Bối có thể mơ hồ đoán ra, trong tranh của Kiều Trác Phàm đều vẽ một cô gái. Chẳng qua những bức vẽ cô gái này, mỗi một lần Kiều Trác Phàm đều không vẽ chính diện…

Nhìn đến đây, Tiếu Bảo Bối không dám chắc suy đoán, chẳng lẽ người này chính là người con gái Kiều Trác Phàm vẫn luôn lặng lẽ thích mà không dám trực diện thổ lộ? Nhìn những thứ này, Tiếu Bảo Bối cảm giác giống như có thứ gì đó đè trong lòng mình. Cô biết nhòm ngó bí mật của Kiều Trác Phàm như vậy là không tốt nhưng bàn tay đặt trên tập tranh lại không làm sao dừng lại được.

Hơn nữa, càng lật xem mặt sau tập tranh này, Tiếu Bảo Bối cũng phát hiện kỹ năng vẽ tranh của Kiều Trác Phàm lão luyện không ít. Nhất là mỗi một bức họa gần cuối đều được tính bằng ngày. Mà Tiếu Bảo Bối còn phát hiện thời gian vẽ ra những bức họa này, có mấy bản đã cách rất nhiều năm. Hơn nữa theo thời gian, kiểu tóc của cô gái anh vẽ cũng có biến hóa. Nhưng đồng thời, Tiếu Bảo Bối vẫn không thấy được gương mặt của cô gái đó…

"Tại sao đều là nhìn bóng lưng? Kiều Trác Phàm đồ ngu ngốc này, chẳng lẽ không biết có vài người chính là sát thủ bóng lưng sao? Không chuẩn người này còn không đẹp mắt bằng Tiếu Bảo Bối em!" Khi Tiếu Bảo Bối xem tới những bức tranh cuối cùng trong tập tranh này liền bắt đầu kêu gào không vui trong lòng. Thật ra phụ nữ chính là như vậy, khi phát hiện ra sự tồn tại của một người phụ nữ khác, điều đầu tiên họ nghĩ đến chính là so sánh.

Nhưng bất đắc dĩ chính là cô không thể lấy được chút tin tức mình cần từ tập tranh này của Kiều Trác Phàm. Cho đến khi lật đến cuối, Tiếu Bảo Bối đều nhìn không tới mặt của cô gái đó. Nhưng khi lật sang tờ tranh cuối cùng, Tiếu Bảo Bối ngây dại.

Không phải là bởi vì trang này vẽ mặt của cô gái đó. Mà là…

Cô nhìn thấy bức vẽ áo cưới! Là chiếc váy cưới mà hồi xưa khi kết hôn thì Kiều Trác Phàm đã để Anna mang đến cho cô! Đó là chiếc váy cưới pha lê được sử dụng trong bộ ảnh cưới bọn họ chụp cùng nhau hai ngày trước!

Mặc dù chỉ phác họa trên giấy, không thấy rõ được màu sắc những chỗ được gắn pha lê trên váy cưới đẹp đẽ nhường nào nhưng Tiếu Bảo Bối vẫn có thể liếc mắt một cái là nhận ra. Thì ra bộ váy cưới này là Kiều Trác Phàm tự tay thiết kế? Không trách được, khi đó Anna lại hỏi cô vấn đề kỳ quái như vậy!

Nhưng hiện tại, Tiếu Bảo Bối hoàn toàn không có tâm tư rảnh rỗi đi khen ngợi khả năng thiết kế của Kiều Trác Phàm, bởi vì tất cả chú ý của cô đều bị hàng chữ không biết  Kiều Trác Phàm lưu lại từ lúc nào trước mắt đoạt đi.

Hàng chữ kia, Kiều Trác Phàm dùng chữ viết rồng bay phượng múa của mình: "bb, nếu có một ngày may mắn tiến tới cùng nhau, anh hi vọng nó sẽ là gả sa (trang phục cô dâu mặc khi gả chồng) của em…"

Chỉ vừa đọc tới đây, trái tim Tiếu Bảo Bối không có chỗ nào không  bị tình cảm sâu đậm của Kiều Trác Phàm làm cho rung động. Thì ra, bộ váy cưới này là Kiều Trác Phàm thiết kế cho cô gái đó. Đến cả tập tranh này cũng tồn tại vì cô gái đó…

Một giây đó, Tiếu Bảo Bối bắt đầu có chút đố kỵ với người được gọi là "bb"…

Sau khi ý thức được điều này, Tiếu Bảo Bối có chút rối bời trong lòng. Trong tiềm thức, hiện tại cô nên sửa sang xong tất cả đồ trong phòng làm việc này, Kiều Trác Phàm sắp trở lại. Nhưng lúc này, tập tranh trên tay cô sao lại nặng trĩu như vậy.

Trong lúc do dự, Tiếu Bảo Bối nghe được tiếng vang truyền đến từ cửa.

Không xong, Kiều Trác Phàm trở lại!

Anh đã từng bước đi lên trên tầng, còn vừa đi vừa gọi: "Cục cưng? Cục cưng em ở đâu?"

Xưng hô này khiến hô hấp của Tiếu Bảo Bối có chút không thuận. Nhưng trước mắt Tiếu Bảo Bối vẫn quyết định nhét tập tranh này vào một chỗ nào đó dưới bàn làm việc của Kiều Trác Phàm. Cô định đợi ngày nào đó khi Kiều Trác Phàm ra ngoài, cô sẽ nhân lúc anh không chú ý ném thứ này ra ngoài! Nhìn xem về sau anh còn có thể dùng tập tranh này nhớ nhung người con gái kia được hay không!

Grừ grừ…

Sau khi nhét xong tập tranh này, cô tiếp tục cầm lấy cuốn sách tràn ngập chữ cái mầm đậu xanh rau chân vịt mở ra đọc. Chờ khi Kiều Trác Phàm tìm được cô thì phát hiện cô đang ngồi ở trong phòng làm việc của anh mắt to trừng mắt nhỏ với mấy cuốn sách.

"Tại sao lại ngây ngốc một mình ở đây?" Vốn Kiều Trác Phàm cho rằng cô đang ngủ nướng trong  phòng ngủ, không ngờ lại tìm được cô trong phòng làm việc. Nhìn mấy quyển sách bày ra trước mặt cô, Kiều Trác Phàm cười nói: "Không phải em không đọc những thứ này sao?"

Lời này giống như nói thành tích tiếng Anh không phải rất tốt của cô là chuyện thiên hạ đều biết, khiến Tiếu Bảo Bối mơ hồ có chút không vui! Nhưng mà Tiếu Bảo Bối cũng không trực tiếp biểu hiện ra mà tiếp tục nhìn chằm chằm quyển sách kia: "Em đang tự thôi miên bản thân!"

"Được rồi, anh thấy em bây giờ giống như sắp thiếp đi rồi!" Kiều Trác Phàm bị cô chọc cười, lập tức bế cô lên, đến chút thời gian để cô chăm chú đọc sách cũng không có.

Lúc này, Tiếu Bảo Bối bị anh đưa về phòng ngủ của bọn họ: "Anh ở trong này ngủ với em một lúc, đợi lát nữa tỉnh ngủ chúng ta liền đi ăn gì đó!" Khi nhét Tiếu Bảo Bối vào ổ chăn, Kiều Trác Phàm cũng chui vào theo.

Mà Tiếu Bảo Bối nghe lời này trực tiếp vươn tay ôm lấy eo Kiều Trác Phàm, giống như "tiểu vô lại" tìm kiếm vị trí thoải mái trong lòng Kiều Trác Phàm, sau đó cũng nhắm mắt lại.

Nhìn cô tiến vào giấc ngủ trong lòng mình, Kiều Trác Phàm cực kỳ hài lòng nhếch môi. Nhưng Kiều Trác Phàm lúc này không biết, thật ra Tiếu Bảo Bối đang nỗ lực cọ nhiệt độ trên người anh, dùng cái này để sưởi ấm trái tim của mình…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!