Chương 6: Mày dọa bà xã của tau sợ rồi

Editor: VinJR

"Anh...... Kiều Trác Phàm, anh dẫn tôi đến chỗ này làm gì?" Vừa thấy nơi này hoàn toàn không có ai, chỉ là một đồi cỏ, lại không thể có động vật nhỏ đáng yêu gì, lúc này Tiếu Bảo Bối mới bừng tỉnh hiểu ra.

Người này, chỉ sợ dẫn cô đến xem Tiểu Manh gì đó là giả.

Tiền sát hậu dâm, hoặc là tiền dâm hậu sát mới là thật.

Nghĩ vậy, Tiếu Bảo Bối căng thẳng lấy ba lô nhỏ của cô chắn trước ngực mình, làm ra tư thế sẽ bảo vệ tới cùng.

Việc đó ngay cả Quý Xuyên cũng chưa làm qua, làm sao có thể để cho người khác làm càng?

"Em thật sự cảm thấy tôi sẽ thích nho khô của em sao?" Thấy vẻ mặt dè dặt của cô, Kiều Trác Phàm không khỏi nhếch môi cười nhẹ.

Lúc này là xế chiều nên mặt trời rất dịu, ánh mặt trời lười biếng chiếu trên mảnh đất này.

Xe của bọn họ ngừng dưới gốc cây, bóng cây loang lổ in xuống lông mày xinh đẹp trên gương mặt của Kiều Trác Phàm, chiếu lên đường nét lãnh khốc, mà cũng có một chút nhu hòa.

Anh như vậy, ít nhiều cũng làm cảnh giác của Tiếu Bảo Bối thấp xuống một chút.

Chỉ là nếu một màn này lọt vào mắt Đàm Duật, khẳng định cậu ta sẽ cảm thấy đây giống như là một con sói đuôi dài, đang cợt nhả nói với một cô gái nhỏ, "Chú sẽ không ăn thịt em."

Bạn sẽ tin tưởng lời của một con sói đuôi dài?

Không tin.

Tuyệt đối không thể tin.

Nhưng nếu con sói này cứ khoác vẻ anh tuấn ngoài da, giống như Kiều Trác Phàm lúc này.

Đáp án này, có lẽ phải châm chước một chút.

May mắn chính là, lúc này Đàm Duật không hề có ở đây, cho nên đối với Kiều Trác Phàm mà nói tạm thời chiếm được sự tin tưởng của Tiếu Bảo Bối.

Đặc biệt, sau cùng anh còn bổ sung một câu: "Tôi thích cỡ G."

Tiếu Bảo Bối thầm tính nhẫm: A, B, C...... G.

Cừ thật, đứng thứ bảy sao?

Đó là trâu.

"Em bằng phẳng như vậy, không lọt được vào mắt của tôi đâu, yên tâm nhé." Tiếu Bảo Bối còn đang mơ mộng một chuyện gì đó ở trong lòng, lại nghe thấy tiếng cười nhẹ của người đàn ông.

Bằng phẳng?

Hai chữ kia, vừa vào tai của Tiếu Bảo Bối liền chói tai.

Anh mới bằng phẳng, cả nhà anh đều bằng phẳng.

"Tốt xấu gì tôi cũng cỡ C, như thế nào lại bằng phẳng chứ?" Vì để chứng tỏ lời nói của mình, Tiếu Bảo Bối lại cố ý đẩy ngực mình lên phía trước.

Mà Kiều sói đuôi dài chỉ nhìn chằm chằm độ cong mà cô cố ý đẩy lên, nhíu mày......

Ánh mắt anh sâu thẩm.

Có đôi khi, ngay cả Đàm Duật cũng không hiểu anh đang suy nghĩ cái gì.

Mà Tiếu Bảo Bối lại biến ánh mắt sâu thẩm đó của anh trở thành anh đang nghi ngờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!