Editor: VinJR
Sân bay quốc tế
"Nhạc Dương, đã lâu không gặp."
Quý Xuyên một thân tây trang màu xám bạc, tiến lên đón.
Tây trang được làm theo số đo, càng làm cho thân hình của hắn càng thêm thon dài. Giày in logo của một nhãn hiệu xa xỉ nào đó, nhìn qua cuộc sống hắn bây giờ của hắn rất tốt.
"Ơ, Quý Xuyên? Xem ra con rể rùa vàng chính là không giống như vậy." Nhạc Dương đẩy hành lý, vừa thấy được Quý Xuyên liền đánh tới một câu như vậy.
Nói ra lời như vậy, đương nhiên làm Quý Xuyên có chút không thích.
Người bạn thân này của Tiếu Bảo Bối, dường như không thích hắn lắm. Mỗi lần nhìn thấy hắn, cũng đều vạch lá tìm sâu.
Điểm này, Quý Xuyên rất rõ ràng.
Chẳng qua, Quý Xuyên cũng rõ ràng mình không phải là nhân dân tệ, không thể ai cũng thích. Hơn nữa, con bé ú Nhạc Dương này, hắn cũng không thích lắm.
Thời đại này, trừ nhìn mặt, thì là nhìn dáng người.
Diện mạo Nhạc Dương còn được, nhưng vóc người này...
Đàn ông đều hy vọng người xuất hiện bên cạnh mình đều là mỹ nữ, đứng chung một chỗ với con bé ú này rõ ràng kéo xuống thưởng thức của mình.
Nếu không phải thấy Nhạc Dương có chỗ cần dùng, ai sẽ cho rằng Quý Xuyên hắn sẽ đến đây đón cô, còn phải dùng tới khuôn mặt tươi cười khi cô chế nhạo hắn?
"Xin lỗi Quý Xuyên, anh cũng biết tôi là người nói chuyện không suy nghĩ thấu đáo. Chẳng qua nói thật là, anh thật đúng là nên cảm ơn Bảo Bối, diễ; n đà, n lê quy, đô, n không có cô ấy cũng không có Quý Xuyên ngày hôm nay. Chỉ có điều Bảo Bối nhà tôi hôm nay như thế nào lại không tới đón tiếp tôi?" Sau khi Nhạc Dương nhìn lướt qua Quý Xuyên có chút cười gượng, lại bổ sung một câu như vậy.
Sau đó, cô lại dùng đôi mắt bởi vì qua béo mà trở nên có chút sưng vù quét mắt nhìn phía sau Quý Xuyên.
"Không cần nói xin lỗi, giống như em nói, tôi nên cảm ơm Bảo Bối." Mặt Quý Xuyên không chút thay đổi tiếp một câu như vậy."Hôm nay Bảo Bối còn phải đi làm, nói là chờ cuối tuần này sẽ hẹn em cùng đi ra ngoài ăn cơm thật ngon."
Trên thực tế, ngay cả tim cô trở về Tiếu Bảo Bối cũng không biết.
Điểm này, là Quý Xuyên phát hiện.
Nếu Tiếu Bảo Bối biết Nhạc Dương hôm nay trở về, cho dù đi làm cũng sẽ xin nghỉ. Bởi vì Nhạc Dương đối với Tiếu Bảo Bối, chính là người qua trọng nhất trên thế giới này trừ cha cô ra.
Nhưng hôm nay Tiếu Bảo Bối không xin nghỉ, cái này liền chứng minh, Tiếu Bảo Bối hoàn toàn không biết tin Nhạc Dương trở về.
Nhưng điểm này, Quý Xuyên sẽ không nói cho Nhạc Dương.
Bởi vì trước khi Tiếu Bảo Bối và Nhạc Dương gặp mặt, hắn còn có chút việc muốn làm xong.
Thấy miệng Nhạc Dương động động, rất sợ lại nghe được lời nói làm tổn thương lòng tự trọng của đàn ông mà mình không muốn nghe từ trong miệng cô, Quý Xuyên lập tức thay đổi đề tài: "Được rồi, chúng ta đi trước đi. Tôi thấy, em nên về nhà trước đi, hình như thấy em hơi gầy, rất tiều tụy."
"Phải không? Vậy tôi về nghỉ trước vậy."
Mập mạp thích nhất nghe được người khác nói mình gầy. Nhạc Dương cũng không ngoại lệ.
Mặc dù cô vẫn luôn cảm thấy mình hơi mập, nhưng thế giới này đối với con gái thực tàn nhẫn quá đáng. Cô chỉ mập hơn Tiếu Bảo Bối mấy cân, mặt tròn một chút, diễ; n đà, n lê quy, đô, n tất cả người vừa thấy cô cũng sẽ gọi cô là "Con bé ú". Ngay cả Diệp Tử Hi cô luôn thích cũng gọi như vậy. Điều này làm Nhạc Dương rất mất mát.
Hôm nay khó nghe được có người nói cô gầy, Nhạc Dương rất cao hứng.
Vốn còn muốn làm chiến sĩ, trực tiếp giết đến chỗ Tiếu Bảo Bối, Nhạc Dương chỉ có thể giả vờ giả vịt làm cô gái yếu đuối.
"Đúng rồi, anh đưa tôi về đến nhà, còn phải nhớ mang vài thứ này cho tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!