Chương 5: Manh Manh đứng lên

"Em ở đây làm gì?"

Khi sau lưng truyền đến tiếng hừ lạnh, Tiếu Bảo Bối đang ngồi xổm ở trước cửa hàng vật nuôi, nhìn một chú chó Bắc Kinh đang gật gù vui mừng với cô.

Đây là con đường mà mỗi ngày cô nhất thiết phải đi qua.

Mỗi lần đi ngang qua, cô đều phải ngồi xổm xuống nhìn nửa giờ.

Nhìn bộ dáng của những bảo bối đáng yêu này, những chuyện không thoải mái đều bốc hơi thành không khí.

Khi nghe được giọng nói, Tiếu Bảo Bối vừa ngẩng đầu nhìn, liền phát hiện Kiều Trác Phàm đứng ở sau lưng cô.

Vốn, cô lùn hơn anh rất nhiều.

Bây giờ lại ngồi xổm trước mặt anh như vậy, Tiếu Bảo Bối càng cảm thấy tự ti.

"Ai cần anh lo." Tên biến thái trong toilet nam, Tiếu Bảo Bối định có thể trốn xa bao nhiêu liền trốn xa bấy nhiêu.

Nhưng vừa đi, tay Kiều Trác Phàm liền với tới. Lập tức, vững vàng kéo được cổ tay cô.

Lực khống chế của anh vô cùng tốt. Điều này vừa làm Tiếu Bảo Bối không có cách nào tránh thoát khỏi cánh tay của anh, cũng sẽ không làm đau cô.

"Tôi đang hỏi em đấy? Lỗ tai là để trang trí?" Sau khi một chiêu bắt cô lại, Kiều Trác Phàm tiếp tục hừ lạnh.

Cô không thích tên biến thái này, tiếc rằng trên người tên biến thái này có lực uy hiếp, diendaanleequyydoon làm Tiếu Bảo Bối không tự giác thấp đi một chút, chỉ có thể thành thành thật thật trả lời: "Anh không thấy sao? Mấy tiểu bảo bối kia thích tôi."

Tiếu Bảo Bối cảm thấy, không phải mình sợ cái người đàn ông này, chỉ là hiểu thời thế mới là người tài giỏi.

"Thích động vật nhỏ?" Người đàn ông mở miệng lần nữa, vẫn là lời nói lạnh nhạt như cũ. Nhưng so với trước đây, có vẻ giọng điệu bây giờ của anh tốt hơn không ít. Ít nhất, không có khí thế bức người như vừa rồi.

"Bọn chúng thật đáng yêu, cũng sẽ không đùa giỡn thái quá. Ở chung với bọn chúng, rất nhanh có thể quên hết tất cả chuyện không vui..."

Nghĩ đến trước cửa nhà hàng Tây, Quý Xuyên cũng không quay đầu lại mà chui vào trong xe của chị họ, lòng của cô giống như bị thứ gì đó làm phỏng.

Cô muốn tiến lên hỏi Quý Xuyên, vì sao anh có thể để một mình cô ở đây, lại đưa chị họ về nhà?

Nhưng cô, lại chôn tất cả lời nói vào sâu trong lòng. Không hỏi, không có nghĩa là cô nhìn không hiểu, mà là cô sợ một khi hỏi ra, ngay cả danh hiệu vị hôn thê này, cũng không thuộc về cô nữa...

Bởi vì Quý Xuyên mà không vui, nên cô mới như người mất hồn đi đến đây, nhớ lại lý do tìm lại niềm vui từ những tiểu bảo bối đáng yêu này.

"Nếu không thì nuôi một con đi?" Người đàn ông đứng bên cạnh cô, nhìn cô đùa với một chú nhó nhỏ hiền lành trong lồng kính.

Kỳ thật, Kiều Trác Phàm vừa mới vứt Đàm Duật xuống, cũng không phải vìtìm cô.

Chỉ là khi đi ngang qua, anh nhìn thấy cô đang ngồi xổm trước cửa hàng vật nuôi. Vốn anh muốn trực tiếp dẫm chân ga hoả tốc đi khỏi, nhưng khi nhìn thấy tươi cười trên mặt cô, diendaanleequyydoon cơ thể của anh cũng không nghe theo lý trí mà dừng xe lại, hơn nữa còn đến bên cạnh Tiếu Bảo Bối.

"Không thể nuôi được..." Ngoài miệng Tiếu Bảo Bối trả lời như vậy, nhưng Kiều Trác Phàm thấy được khát vọng trong mắt cô.

Quý Xuyên có bệnh suyễn nghiêm trọng.

Cực kỳ mẫn cảm với những loại vật nuôi này.

Nếu nuôi những động vật nhỏ này, sau này sợ là một cơ hội đến gần anh cũng không có.

Như vậy liền nhớ tới, Tiếu Bảo Bối mới phát hiện hóa ra bản thân mình lại thật đáng buồn như vậy.

Vì Quý Xuyên, ngay cả sở thích của bản thân cũng từ bỏ.

Mà người đàn ông kia lại...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!