Chương 49: Nhạc Dương về nước!

Editor: Táo đỏ phố núi

"Cô Tiếu à, cô có cảm thấy cuộc sống tân hôn của chúng ta có chút đơn điệu và nhàm chán không?"

Sau khi ăn cơm tối xong, Tiếu Bảo Bối lại ôm lấy chiếc gối ôm, lười biếng nằm trên ghế sô pha xem ti vi, sau đó thì nghe thấy sau lưng mình vang lên một giọng nói buồn chán như vậy.

"Không biết nữa…"

Có lẽ là do hôm nay ở công ty phát sinh quá nhiều chuyện, khiến cho Tiếu Bảo Bối không có chút tinh thần nào.

Bây giờ còn chưa tới chín giờ, mà cô đã bắt đầu buồn ngủ, mí mắt nặng trĩu xuống.

Nếu không phải lời nói của Kiều Trác Phàm đã phá đám cô, thì đoán chừng lúc này cô đang ngủ gà ngủ gật.

"Không có sao? Tại sao anh lại cảm thấy buồn chán như vậy?" Kiều Trác Phàm từ phía sau ghế sô pha bắt đầu nhảy dựng lên, ngồi xuống một bên ghế sô pha.

Nhìn một người to lớn nhảy lên ghế sô pha như một con khỉ, Tiếu Bảo Bối bị lắc lư đến mức tỉnh ngủ hẳn.

"Em cảm thấy, cuộc sống này vẫn còn rất tươi đẹp!" Đối với Tiếu Bảo Bối mà nói, tan làm về không phải làm gì chỉ việc ăn, còn có thể xem bất cứ bộ phim nào mà mình muốn xem ở trên ti vi màn hình rộng bằng internet, lại không cần phải khổ sở kiếm từng đồng tiền một, không có chuyện gì khiến cho cô vui vẻ hơn những điều này!

"Đúng là rất tươi đẹp. Nhưng mà em không cảm thấy thiếu thiếu chút gì đó sao?" Kiều Trác Phàm vừa nói, bàn tay bắt đầu sờ soạng vào eo của Tiếu Bảo Bối.

Ừ, cái bụng nhỏ tròn vo!

Nhưng mà, anh không để ý!

Kết quả là, anh quyết định sờ thêm một chút!

Nhưng mà cái móng vuốt của anh bắt đầu tiến công xung quanh cái bụng tròn vo của Tiếu Bảo Bối, thì bị bàn tay của cô đánh bay, ý muốn nói: Anh không để ý, nhưng em để ý!

Trộm tình không thành, Kiều thiếu cũng không giận.

Đúng lúc bộ phim truyền hình trên ti vi hết, cô tạm thời không có bô phim nào hay để xem, cũng có chút nhàm chán. Tiếu Bảo Bối nói: "Được, chơi trò gì nào?"

Kiều đại gia vừa nghe thấy Tiếu Bảo Bối đồng ý, nụ cười kia muốn đẹp bao nhiêu thì đẹp bấy nhiêu: "Vậy chơi trò chơi em cưỡng bức anh đi!"

Vừa nói xong những lời này, anh liền vội vàng cởi bỏ nút áo sơ mi màu đen của mình ra.

Theo đó những cơ ngực bắt đầu xuất hiện trước mặt của Tiếu Bảo Bối, cô vô tình nuốt nước miếng một cái, nhân tiện nói: "Trò chơi này không dễ chơi, đổi trò khác đi!"

Kiều Trác Phàm coi cô là đứa ngốc sao?

Chơi như vậy, người chiếm lợi không phải là anh sao?

Cô không phải là kẻ ngốc đâu…

"Không thì anh cưỡng bức em?" Vẻ mặt của Kiều thiếu rất bình thản, giống như là anh đang nói chuyện của người khác vậy.

Nhưng ánh mắt, không ngừng quét khắp người của Tiếu Bảo Bối.

"Thôi đi! Em thèm vào!" Tiếu Bảo Bối ném gối ôm về phía anh.

"Hay là anh dẫn em đi gặp anh em của anh?" Kiều đại gia lại xích lại vài phân. Hơi thở sạch sẽ và mạnh mẽ, trong trẻo và rõ ràng, khiến cho người ta không thể không tin tưởng.

"Gặp Đàm Duật sao?" Anh em của Kiều Trác Phàm, Tiếu Bảo Bối nhớ ngay tới Đàm Duật. Nhưng mà cho tới bây giờ, dường như cô và anh ta chưa từng chính thức gặp mặt.

Kiều Trác Phàm nghe xong lời nói của Tiếu Bảo Bối, nở nụ cười ngả ngớn.

"Không không không, xa cuối chân trời, gần ngay trước mắt!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!