Editor: VinJR
"Bảo Bối..."
Quý Xuyên kéo dài âm điệu, mang theo vẻ hết sức lấy lòng.
Hắn lúc này, cực kỳ giống với người cha hiền, đang dụ dỗ đứa con gái tùy hứng của mình.
Nhưng cô gái, không cảm kích.
"Thứ nhất, bây giờ anh là chồng hợp pháp của Tiếu Huyên. Thứ hai, tôi đã gả cho Kiều Trác Phàm, tôi là vợ được Kiều Trác Phàm cưới hỏi đàng hoàng. Anh có tư cách gì, bảo tôi không được ở chung với Kiều Trác Phàm?"
Tiếu Bảo Bối vẫn đang nhìn đống thức ăn rơi đầy trên nền nhà, trong ánh mắt mang theo tiếc hận.
Mà Quý Xuyên bị Tiếu Bảo Bối hỏi ngược lại như vậy, trong lúc nhất thời cũng có chút không còn gì để nói.
Một khắc kia, không khí trầm mặc vô hình bao phủ chung quanh bọn họ, đè nén làm người ta có chút thở không thông.
Cho đến khi Quý Xuyên phá vỡ cục diện bế tắc này: "Bảo Bối, chỉ cần em không ở bên cạnh Kiều Trác Phàm, toàn bộ đều không là vấn đề. Tiếu Huyên cũng được, Kiều Trác Phàm cũng được, ai cũng không thể ngăn cản chúng ta ở bên nhau."
Ý hắn là chỉ cần hắn ly hôn với Tiếu Huyên, cô ly hôn với Kiều Trác Phàm, giữa bọn họ hoàn toàn sẽ không tồn tại những vấn đề khác.
Mà một câu như vậy, cuối cùng làm tầm mắt của Tiếu Bảo Bối từ trên đống thức ăn dời đi, rơi vào trên mặt hắn.
Trước kia, cô cảm thấy người đàn ông này tựa như một tia sáng.
Bất luận là khi nào nhìn hắn, cô luôn cảm thấy hắn đang tỏa sáng. Trong đám người, chỉ một ánh mắt cô liền có thể phát hiện ra hắn. Có đôi khi, cô thậm chí còn cảm thấy vầng sáng mà hắn bắn ra có chút mê loạn.
Nhưng bây giờ nhìn hắn, cô thực cảm thấy mình vô cùng ngây thơ. Nếu không, như thế nào lại coi trọng một người cặn bã như vậy, còn móc tim móc phổi mà yêu hắn?
Loại cảm giác này rất kỳ quái, dường như là lần đầu tiên cô nhìn thấu Quý Xuyên.
Khi bên cô lại thông đồng với Tiếu Huyên. Bây giờ bên Tiếu Huyên lại muốn thông đồng với cô.
Hắn làm như toàn thế giới, cũng chỉ có một mình hắn là đàn ông sao?
Nhưng thật xin lỗi, cho dù bây giờ toàn thế giới chỉ còn lại một người đàn ông cặn bã như hắn, cô thà rằng cô đơn cả đời cũng sẽ không chọn hắn.
"Quý Xuyên, anh suy nghĩ nhiều quá rồi. Anh lại không phải là mặt trời, đừng tưởng rằng tất cả phụ nữ trên đời này đều phải như những hành tinh khác xoay quanh anh."
Hắn đứng ở trước mặt cô, giống như một tên đầu gỗ.
Bởi vì, như thế nào Quý Xuyên cũng không ngờ tới sẽ có một ngày, cô gái si mê mình đến điên cuồng vậy mà sẽ nói những câu như vậy với hắn.
Nhưng nói như vậy, dường như còn chưa đủ để phát tiết hết nỗi niềm trong lòng. Nhìn hắn đã sững sờ thành đầu gỗ, cô lại nói: "Lần đầu tiên bị người như anh lừa gạt tình cảm, là tôi đơn thuần! Nhưng sai lầm như vậy tôi lại tái phạm một lần nữa, vậy tôi chính là ngu xuẩn."
Lúc này, vừa đúng lúc thang máy đi đến tầng cao nhất.
Đinh một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Vốn Tiếu Huyên đang chờ thang máy để đi xuống lại một lần nữa thấy được hai người trong thang máy, cùng với thức ăn rơi đầy nền trong thang máy.
Mặt đất bừa bộn, không khó để người ta liên tưởng đã xảy ra chuyện gì.
Tiếu Huyên dường như chứa nghi vấn đầy bụng, đặc biệt là Quý Xuyên vừa rồi kéo Tiếu Bảo Bối lại để cho thang máy đi tới đi lui một lần.
Rốt cuộc là bọn họ có chuyện gì, không thể nói trước mặt cô sao?
Có lẽ là nghi vấn quá nhiều, Tiếu Huyên nóng lòng tìm kiếm một lời giải thích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!