Editor: VinJR
Không thể nghi ngờ, cái nhìn vừa rồi của Tiếu Bảo Bối, chính là đang nói Tiếu Huyên.
Không đúng sao?
Lúc làm việc, mặc áo cổ thấp như vậy làm cái gì?
Chỉ hơi cúi người, không phải mọi thứ bên trong liền bị người ta nhìn thấy rõ ràng hết hay sao?
Cái đó có gì khác với tiểu thư sô pha (gái bán hoa) đang tranh nhau giành khách trong hộp đêm chứ?
"Tiếu Bảo Bối, cô thật không có phép tắc? Cũng dám nói đến trên đầu tôi như vậy? Thật đúng là gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Sở dĩ cô và Kiều Trác Phàm nhanh như vậy liền cùng một chỗ, chỉ e là từ trước đã có giang tình với nhau rồi? Chậc chậc, hôm nay tôi liền thay cha cô, dạy lại đứa con gái hư hỏng không được mẹ dạy này." Hiển nhiên, Tiếu Huyên cảm thấy bị người vũ nhục.
Dưới cơn nóng giận, ngay cả nét mặt hòa nhã mà cô ta đã cố gắng duy trì ở trước mặt Tiếu Bảo Bối và nhân viên trong công ty cũng không để ý nữa.
Cô ta nói thẳng đến người mẹ mà Tiếu Bảo Bối để ý nhất. Thậm chí, cô ta còn đưa tay muốn tát một cái lên khuôn mặt hoạt bát của Tiếu Bảo Bối.
Nhưng cuối cùng chỉ chớp mắt một cái liền bị Tiếu Bảo Bối nhanh tay nắm chặt.
"Chị họ, có phải chị đã hiểu lầm cái gì rồi không? Vừa rồi em cũng không chỉ tên nói họ của chị. Chị liền nói em như vậy, khó tránh có chút quá phận. Hơn nữa, chuyện này có liên quan gì tới mẹ em chứ? Là ai cho chị tư cách thay mẹ em giảng đạo lý?" Tiếu Bảo Bối vừa chặn lấy cánh tay của cô ta, vừa mang vẻ cảnh cáo trên mặt.
Có thể trước đó Tiếu Huyên đóng vai người chị quá tốt, nên quên mất giới hạn của Tiếu Bảo Bối.
Cô có thể cho phép người khác nói cô không tốt, thậm chí nói cô lẳng lơ, có giang tình với Kiều Trác Phàm. Nhưng cô tuyệt đối không cho phép người khác nói đến mẹ cô như vậy.
Giống như vừa rồi, Tiếu Huyên vừa chạm đến mẹ cô, dường như Tiếu Bảo Bối lập tức thay đổi thành một người khác.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Tiếu Bảo Bối như vậy, không giống với cô gái lòng không mang tạp niệm như bình thường, lại giống như con thiêu thân lao vào lửa. Ngay cả lực nắm lấy cánh tay của Tiếu Huyên cũng lớn lên không ít.
Đến bây giờ, cổ tay của Tiếu Huyên cũng đau lên từng trận.
"Con nhóc này, học cái này từ Kiều Trác Phàm sao?" Có lẽ vì ý thức được lúc này cô ta đánh không lại Tiếu Bảo Bối, Tiếu Huyên đổi hướng khác, hết sức nhấn giọng.
Tiếng ồn ào như vậy, hấp dẫn đến không ít đồng nghiệp ghé mắt.
Quý Xuyên cũng xuất hiện vào lúc này.
"Đều ở trong đây làm gì vậy?" Một câu nói của Quý Xuyên, làm những người vốn đang vây quanh trước cửa phòng giải khát đều nhanh chóng trở lại chỗ làm việc của mình, duy chỉ còn lại hai người bên trong...
"Các người đang làm gì vậy?" Quý Xuyên vừa vào cửa, lạnh lùng nhìn lướt qua hai người. Ánh mắt cuối cùng ngừng ở trên người Tiếu Bảo Bối...
Hắn phát hiện, cô gái này từ sau khi rời khỏi hắn, càng ngày càng đẹp. Nhất là cách ăn mặc cùng thần thái hoạt bát, đều làm hắn có chút không dời mắt được.
Quý Xuyên thất thần, Tiếu Huyên là người đầu tiên phát hiện.
Từ sau lần Quý Xuyên biểu hiện ân cần quá rõ ràng ở trước mặt Tiếu Bảo Bối, Tiếu Huyên liền rất để ý đến ánh mắt mà hắn nhìn Tiếu Bảo Bối rất lâu.
Vừa rồi hắn đi đến, Tiếu Huyên liền bắt đầu chú ý đến hắn.
Không ngoài dự liệu, lại lần nữa bắt được sự quan tâm từ trên mặt Quý Xuyên, trong đôi mắt phong tình của cô ta thoáng hiện lửa giận.
Thế nhưng tất cả tức giận, đều trong khoảnh khắc hóa thành ủy khuất: "Xuyên, em chỉ muốn để Bảo Bối làm việc nghiêm túc một chút, không nghĩ tới em ấy vậy mà..."
Tiếu Huyên bỗng chốc nhào vào trong ngực Quý Xuyên, trong mắt ngấn nước. Tựa như vừa rồi Tiếu Bảo Bối làm cho cô ta chịu rất nhiều ủy khuất.
Nhìn một màn này, Tiếu Bảo Bối rất muốn cười to.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!