Chương 40: Kinh diễm trong mắt của hắn

Editor: VinJR

- Diễn đàn

"Chị họ, không có việc gì để nói thì em đi trước đây. Ngày mai phải đến công ty nên còn nhiều thứ phải chuẩn bị." Uống hết giọt cà phê cuối cùng, Tiếu Bảo Bối đứng lên.

Không phải Tiếu Huyên nói hôm nay mời cô ra để uống cà phê sao? Bây giờ, cô đã uống cà phê xong, cũng liền có thể đi rồi chứ?

Nhưng rõ ràng Tiếu Huyên không có ý định để cô đi: "Tiếu Bảo Bối, em chờ một chút."

"Chị họ còn có chuyện gì sao?" Tiếu Bảo Bối nghe gọi nhìn về phía Tiếu Huyên, tóc đuôi ngựa hoạt bát đung đưa ở phía sau.

"Là như vậy. Quý Xuyên cũng sắp tan ca, anh ấy hẹn chị cùng nhau đi ăn cơm. Không bằng như vậy đi, ba người chúng ta cùng nhau ăn nhé?" Tiếu Huyên cười vẫn động lòng người như trước, nhưng nụ cười kia trong mắt Tiếu Bảo Bối, tựa như một chiếc lưỡi hái.

Cô ta biết rõ Tiếu Bảo Bối đã từng rất si mê Quý Xuyên.

Cho dù cô có gả cho người khác, cũng không thể nào chỉ trong nửa tháng có thể hoàn toàn gạt bỏ hình bóng của người đàn ông này ra khỏi tim cô được.

Nhưng Tiếu Huyên vẫn nhắc tới trước mặt cô, thậm chí còn muốn kéo hắn đến khoe khoang trước mặt Tiếu Bảo Bối.

Chẳng lẽ, cô ta muốn cô moi tim ra cho bọn họ xem mới cam tâm?

Tiếu Bảo Bối theo bản năng muốn từ chối. Nhưng miệng vừa động, Tiếu Huyên đã đoạt trước một bước, nói là đã gọi điện thoại cho Quý Xuyên rồi.

Quý Xuyên cũng tới cực kỳ nhanh, trên tay còn cầm cặp công văn màu đen, nhìn bộ dáng liền biết là từ công ty chạy đến.

Cũng đúng, đây là nhà hàng gần Tiếu thị.

Chẳng qua, khi Quý Xuyên thấy cô, ngược lại có chút bất ngờ, sau đó có chút không hiểu nhìn về phía Tiếu Huyên.

"Bảo Bối nói ba người chúng ta rất lâu rồi cũng chưa cùng nhau ăn cơm, cho nên em liền hẹn anh cùng tới đây." Tiếu Huyên giải thích như vậy trước ánh mắt khó hiểu của Quý Xuyên.

Một khắc kia, Tiếu Bảo Bối cười.

Hóa ra, khả năng đổi trắng thay đen thật sự đúng là có di truyền.

Không phải là ăn một bữa cơm thôi sao?

Cô ăn, còn không được sao?

"Thật sao..." Quý Xuyên mang nghi hoặc, lúc chuyển ánh mắt từ trên mặt Tiếu Huyên đến Tiếu Bảo Bối liền thay đổi.

Trừ vẻ nghi vấn, muốn tìm tòi nghiên cứu dụng ý của Tiếu Bảo Bối gọi bọn họ cùng nhau ăn cơm ra, còn có kinh diễm.

Ở trong ấn tượng của hắn, hình tượng của Tiếu Bảo Bối vẫn luôn là canh suông mì sợi khô khan. Nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, một ngày nào đó Tiếu Bảo Bối cũng sẽ mặc váy mát mẻ thế này, phô da thịt trắng nõn ra trước mặt người khác.

Nhất là cánh tay kia bình thường che chắn rất kỹ, bây giờ để lộ ra ngoài làm người ta nhịn không được muốn nhéo một cái.

"Xuyên, hai ngày nay dạ dày anh không được tốt, mau ăn đi?" Tiếu Huyên hết sức nhấn mạnh âm điệu, kéo tâm trí của hắn đang tạm thời bị Tiếu Bảo Bối câu đi.

"Khụ khụ... Ừ." Quý Xuyên cuống quít ho khan để che giấu luống cuống của mình."Bảo Bối, em cũng gọi món đi. Anh nhớ em thích ăn bò bít tết rượu vang, thịt phải mềm."

Thấy hắn tự dưng để tâm đến mình, đột nhiên Tiếu Bảo Bối ý thức được, rốt cuộc bản thân mình cũng có tư chất làm Quý Xuyên thất thần.

Gậy ông đập lưng ông như vậy, thấy thế nào?

Tiếu Bảo Bối biết suy nghĩ của mình có chút tà ác, nhưng cách làm hôm nay của Tiếu Huyên quả thật làm cô rất bực mình nên cô không lo được nhiều như vậy.

"Cám ơn." Cô dịu dàng nói, liền nhận lấy thực đơn mà Quý Xuyên ân cần đưa tới cho mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!