"Thật hân hạnh, hôm nay có thể gặp được Đàm tiên sinh và Kiều tiên sinh ở đây. Quý mỗ nghe danh hai vị như sấm bên tai, hôm nay có thể cùng dùng cơm với hai vị, thật là..."
Khi nhìn thấy Kiều Trác Phàm và Đàm Duật thật sự ngồi xuống bàn mình, biểu hiện của Quý Xuyên liền có sự thay đổi vô cùng lớn.
Nhất là thái độ ân cần này, cùng với khóe miệng luôn vẽ ra đường cong, đều đã làm cho Tiếu Bảo Bối có chút bất mãn.
Tới cùng Quý Xuyên đã xảy ra chuyện gì?
Bình thường ở trước mặt vị hôn thê là cô đều ít bày ra khuôn mặt tươi cười, hôm nay lại lặp đi lặp lại nhiều lần trước mặt hai người đàn ông này là thế nào?
Chẳng lẽ, hai người đàn ông này thật sự tài giỏi như vậy?
Chỉ là, lúc này Tiếu Bảo Bối không hề biết, trên thế giới này không có ai vượt qua được tiền tài.
"Tôi không biết anh... Duật, anh quen cậu ta sao?" Ngay khi Tiếu Bảo Bối cúi gằm đầu, đối diện truyền đến giọng nói. Giọng nói này, rất êm tai. Giống như gió nhẹ đầu hạ, làm tinh thần người ta lay động.
Chỉ là lời nói của anh, làm ba người trên bàn cơm đều nhíu mày.
Nhíu mày, là Quý Xuyên và hai cô gái.
Không thể nghi ngờ, Kiều Trác Phàm vừa mở miệng liền ra chiêu phủ đầu với Quý Xuyên.
Về phần Đàm Duật ngồi ở bên cạnh, giống như người ngoài cuộc nhìn một màn này, đương nhiên là đang hùa theo bạn tốt của mình, kèm theo một câu: "Người cậu không quen, làm sao tôi có thể quen?"
Hai người kẻ xướng người hoạ, làm cho sắc mặt của Quý Xuyên và Tiếu Huyên càng khó coi.
Nhưng làm cho hai người bọn họ trở tay không kịp chính là lúc này Tiếu Bảo Bối ngẩng đầu lên nói: "Quý Xuyên chính là Tổng giám đốc trẻ tuổi nhất của tập đoàn Tiếu thị chúng tôi, dieendaanleequyydoon cực kỳ có năng lực, các người chính là có mắt như mù." Lại nói, nếu các người không biết anh ấy, vì sao lại vẫn mặt dày mày dạnngồi chung bàn với chúng tôi?
Bởi vì trong lòng có anh, cho nên mặc kệ như thế nào, cô cũng cảm thấy anh là tốt nhất.
Cho dù người khác công kích một câu cũng không được.
"Tiếu Bảo Bối."
"Bảo Bối."
Điều làm cho Tiếu Bảo Bối tuyệt đối không nghĩ tới chính là, mình phản bác vì Quý Xuyên, lại biến thành mình bị Quý Xuyên và chị họ không vui.
Lúc này hai người đều không vừa lòng nhìn cô chằm chằm, nhất là Quý Xuyên, quả thật ánh mắt đó giống như là hận không thể vá miệng cô lại ngay lập tức.
Nhìn thấy bầu không khí bởi vì một câu của Tiếu Bảo Bối mà trở nên đông cứng, vội mở miệng giảm bớt nặng nề.
"Chị họ..."
"..." Tiếu Huyên không hề để ý đến cô, chỉ hung hăng trừng mắt liếc Tiếu Bảo Bối một cái, bảo cô đừng mở miệng.
"Hôm nay là chúng tôi cân nhắc không chu đáo. Đây là danh thiếp của tôi, đây là Quý Xuyên ..." Tiếu Huyên tất cung tất kính đưa danh thiếp của hai người.
Danh thiếp, Kiều Trác Phàm và Đàm Duật lấy qua xem, sau khi nhìn lướt qua liền để xuống.
"Là như vậy, công ty chúng tôi và Đế Phàm..." Tiếu Huyên nhìn thấy hai người cũng không có phản đối gì, định nói tiếp chuyện hợp tác về hạng mục công việc với hai người.
Nhưng Kiều Trác Phàm nói: "Thật xin lỗi, chúng tôi tới ăn cơm, không phải tới bàn công việc."
Một câu này, làm cho sắc mặt của Tiếu Huyên cũng trầm xuống.
Lần này, Tiếu Huyên càng không hiểu, vì sao đột nhiên hai người này lại tìm đến bàn của bọn họ.
Nhưng khi cô bắt giữ được ánh mắt của Kiều Trác Phàm thường xuyên nhìn Tiếu Bảo Bối, có vẻ như cô đã hiểu một chút gì đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!