Editor: Táo đỏ phố núi
Lúc Tiếu Huyên đi tới quán cà phê đã hẹn, thì Tiếu Bảo Bối đã sớm ngồi ở bên cạnh chỗ cửa sổ.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, Tiếu Bảo Bối chỉ mặc một chiếc váy dây liền thân. Có chỗ da thịt trắng nõn lộ ra, khiến cả người của cô như sáng lấp lánh.
Mái tóc đen dài trước kia, được buộc theo kiểu đuôi ngựa, lộ ra xương quai xanh rất đẹp. Tiếu Bảo Bối như vậy, vẫn trong sáng nhưng lại có chút gợi cảm hấp dẫn.
Cũng chỉ có nửa tháng, nhưng Tiếu Huyên phát hiện Tiếu Bảo Bối giống như đã biến thành một người khác. Nếu như là trước kia, Tiếu Bảo Bối chắc chắn sẽ không mặc váy dây liền thân như vậy vào ban ngày.
Cô ta suýt chút nữa thì không nhận ra Tiếu Bảo Bối luôn!
"Bên này!" Tiếu Bảo Bối ngẩng đầu lên phát hiện ra cô ta, vẫy vẫy tay với cô ta.
"Bảo Bối, em đã trở nên xinh đẹp hơn! Thiếu chút nữa thì chị không nhận ra em rồi!" Tiếu Huyên cũng không tiếc lời khen.
"Thật sao?" Tiếu Bảo Bối cũng không giống như những người phụ nữ khác được khen ngợi thì trở nên kiêu ngạo, mà ngược lại có chút không tự nhiên kéo kéo áo dây của mình lên, khiến cho nó cao lên một chút.
Trừ những bộ lễ phục ra, trong tủ quần áo của cô chưa bao giờ xuất hiện những loại váy như thế này. Càng không bao giờ nghĩ tới, bản thân mình giữa ban ngày ban mặt lại mặc loại váy như thế này.
Nhưng hôm nay, từ Kiều Trác Phàm cô biết được Tiếu Huyên muốn hẹn gặp cô, cô liền đứng ở trước tủ quần áo ngẩn người.
Không biết tại sao nhưng mà cô không muốn thua Tiếu Huyên.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Có lẽ là do lòng đố kỵ của phụ nữ trỗi dậy, sau khi biết được Tiếu Huyên và Quý Xuyên đã lãnh giấy hôn thú mà thần không biết quỷ không hay xong, Tiếu Bảo Bối bắt đầu lặng lẽ đối đầu với Tiếu Huyên.
Cũng không nhất định phải đuổi kịp hay là vượt qua Tiếu Huyên.
Mà cô chỉ muốn sau khi bị cướp Quý Xuyên đi, cô muốn cho Tiếu Huyên biết thật ra thì mình không hề kém cỏi như vậy.
Có lẽ là do cô ngây người đứng trước tủ quần áo quá lâu, lâu tới mức Kiều Trác Phàm cũng hiểu được nỗi lòng của cô. Anh kéo tay cô đi ra xe, đưa cô đi tới cửa hàng bán quần áo, tự mình chọn cho cô cái váy hai dây này.
Xét thấy đây là thành quả lao động của Kiều Trác Phàm, mặc dù Tiếu Bảo Bối có chút không vui, nhưng cuối cùng cũng miễn cưỡng mặc nó.
Nhưng mà vừa nghe thấy Tiếu Huyên khen ngợi, đột nhiên cô cảm thấy Kiều Trác Phàm cũng có chút đáng tin cậy!
"Thật sự thay đổi giống như cô gái mới mười tám tuổi vậy! Nhưng chỉ trong vòng có nửa tháng, mà em đã thay đổi nhiều như vậy sao!" Tiếu Huyên nhìn cô, cười rất có thâm ý.
"Là người thì đều phải thay đổi! Chị họ cũng đã nói rồi, đó là em của nửa tháng trước thôi!" Tiếu Bảo Bối nhẹ nhàng đáp lại.
Cô dùng chính phương thức của mình để nói cho Tiếu Huyên biết, không chỉ mỗi mình cô thay đổi mà ngay cả Tiếu Huyên cũng thay đổi.
Nếu như vài tháng trước có ai đó nói cho Tiếu Bảo Bối biết, Tiếu Huyên người đối xử với cô tốt nhất trong dòng họ, nhưng mà lại dan díu với vị hôn phu của cô, thì Tiếu Bảo Bối tuyệt đối sẽ không tin tưởng.
"Bảo Bối…" Dương như Tiếu Huyên cũng hiểu được hàm ý trong lời nói của cô. Lúc cô ta đang định giải thích, thì đột nhiên Tiếu Bảo Bối mở miệng, cắt đứt lời nói của cô ta.
"Chị họ, chị gọi em ra có chuyện gì vậy?"
Câu "Bảo Bối" thân mật giống như chị em ruột vậy.
Nếu như là trước đây, nhất định Tiếu Bảo Bối sẽ ngoan ngoãn nghe hết câu nói của Tiếu Huyên.
Nhưng mà bây giờ, sẽ không còn như vậy nữa!
Mỗi lần nghe thấy xưng hô như vậy, giống như là từng giây từng phút nhắc nhở cô, Tiếu Huyên đã dùng vẻ mặt dịu dàng này để đâm một nhát dao trí mạng vào trong tim của cô!
"… À là như thế này, chị nghe nói em định quay lại công ty đi làm! Con bé ngốc này, đã gả cho Kiều Trác Phàm rồi, tại sao còn phải đi làm nữa chứ, cứ ở nhà mà làm phu nhân không phải tốt hơn sao?" Tiếu Bảo Bối cắt ngang lời của cô ta, khiến cho cô ta có chút mất hứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!