Editor: Táo đỏ phố núi
Sáng sớm một ngày, nhìn Tiếu Bảo Bối ngồi trên bàn ăn cắn chiếc nĩa, Kiều Trác Phàm lên tiếng: "Tiếu Bảo Bối, em cắn hỏng chiếc nĩa của tôi, tôi sẽ coi em là chiếc nĩa để dùng đó!" Kiều Trác Phàm thề, bản thân anh nói câu này ra thật ra chỉ muốn hù dọa cô một chút thôi, nhìn anh cười hiền lành và thuần khiết như thế cơ mà.
Nhưng lời này nếu như bị Đàm Duật nghe được, nhất định sẽ ói mấy ngày mấy đêm luôn. Người như Kiều Trác Phàm mà chỉ đơn thuần là nói chơi thôi, thì trên đời này sẽ không có người nào được gọi là mặt người dạ thú.
Cũng may Đàm Duật không có ở đây, nên không có người châm chọc anh. Nếu không Kiều thiếu cũng khó mà diễn vai con sói đội lốt cừu được sinh động như vậy.
"Hả…" Tiếu Bảo Bối bị dọa sợ, vội vàng thả chiếc nĩa đang cắn ở trên miệng ra, nhưng mà rõ ràng là cái nĩa này cũng đã bị biến dạng.
Mẹ nó, chẳng lẽ cái này thật sự được chế tạo từ vàng ròng sao?
"Kiều Trác Phàm, tôi chỉ cắn một cái đã biến thành như vậy." Tiếu Bảo Bối vô cùng uất ức, cô thật sự không ngờ cái này nhìn bên ngoài vàng rực như vậy, nhưng mà trên thực tế nó lại không chịu được sự tàn phá của cô.
"Anh sẽ không đánh tôi đấy chứ?" Người bạn thân Nhạc Dương của cô đã từng nói với cô, người có tiền am hiểu nhất là nham hiểm, vui buồn thường không lộ ra bên ngoài.
Giờ phút này trong mắt của Tiếu Bảo Bối, Kiều Trác Phàm trở thành người có phong cách cường hào.
"Đánh em, có thể làm cho chiếc nĩa khôi phục lại hình dạng ban đầu không?" Giọng nói của Kiều Trác Phàm cố gắng áp chế thật thấp.
Tiếu Bảo Bối bẹp bẹp cái miệng nhỏ nhắn trả lời: "Không thể!"
"Vậy em nói, tôi phải làm như thế nào mới được?" Đột nhiên anh nghiêng đầu, khuôn mặt mỉm cười khiến cho người ta sợ hãi.
Bất ngờ Tiếu Bảo Bối cảm thấy tim của mình hơi đập loạn nhịp, vội vàng thu ánh mắt của mình về.
"Nếu không, tôi bồi thường cho anh là được rồi!"
"Em xác định là em bồi thường được?" Giọng nói của anh, ngầm có ý coi thường. Không phải là coi thường vì Tiếu Bảo Bối không có tiền, chỉ là không thích thái độ bồi thường của cô. Nếu như thực sự anh cần tiền, lại càng đơn giản hơn nhiều…
"Cái này không phải là vàng thật đấy chứ?" Tiếu Bảo Bối quả thực không nghĩ ra, tại sao lại biến thái tới mức dùng vàng ròng để làm ra chiếc nĩa ăn! Món đồ chơi này thực sự rất quý, nhưng lại không thực dụng, chỉ cắn một chút đã bị gãy ra rồi.
"Em cảm thấy như thế nào?" Kiều Trác Phàm chỉ nhíu mày, giống như là đồng ý với sự phỏng đoán trong lòng của Tiếu Bảo Bối, anh chính là người biến thái như vậy đấy!
"Tôi đã cắn hỏng một cái răng của nó rồi. Hay là, tôi đi mua trả lại cho anh?" Thiếu một răng, bổ sung vào là được không phải sao? Hơn nữa, chỉ là một cái răng thôi, chắc là sẽ không mắc như vậy chứ.
Nhưng mà Kiều Trác Phàm lại nói cho cô biết: "Bộ dao nĩa này là tôi đã đặc biệt đặt người ta chế tạo ra, trên thế giới này chỉ có duy nhất một bộ!"
Cũng đúng, người đặt làm bộ dao nĩa bằng vàng biến thái như vậy, trên đời này đoán chừng chỉ có một mình Kiều Trác Phàm mới làm ra hành động này.
"Em xem thiết kế đẹp như vậy, nhưng mà bây giờ bị em cắn không còn ra hình dạng gì nữa!"
Kiều Trác Phàm càn quấy nói, nhưng đôi mắt lại hiện lên sự dịu dàng như nước, làm thế nào cũng không che giấu được
"Vậy thì, anh bảo phải làm sao bây giờ?" Làm hư đồ của người khác, tư thế liền thấp đi ba bậc! Trước mắt, giọng điệu của cô đã yếu đi đôi chút rồi.
Vừa nhận lỗi, bàn tay của cô cũng không hề nhàn rỗi, khi có khi không đánh lên khuôn mặt của chính mình:
Này thì hư, này thì cắn lung tung! Bây giờ đã thấy hậu quả chưa?
Kiều Trác Phàm nhìn thấy cô lén la lén lút, đưa tay lên đánh chính mình thì kéo tay của cô lại, sau đó dùng ánh mắt nói cho cô biết: Đừng tưởng rằng đùn đẩy trách nhiệm cho chiếc răng nhỏ của em, thì sẽ không có chuyện gì nữa!
Lần này, cuối cùng Tiếu Bảo Bối cũng ngừng lại. Nhưng thấy Kiều Trác Phàm mãi không chịu mở miệng, cô lại có chút đứng ngồi không yên: "Vậy thì anh hãy nói cho tôi biết đi chứ…"
Kiều Trác Phàm nhìn cô, khóe miệng mang theo nét cười. Dưới cặp lông mi dài, đôi mắt chăm chú nhìn cô, một tình cảm khác lạ, từng chút một từng chút một khuếch tán ra ngoài.
Một đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm như vậy, đôi khi khiến cho Tiếu Bảo Bối cảm thấy, bản thân mình là người phụ nữ mà anh đã yêu sâu đậm nhiều năm.
Nhưng vấn đề là, cô và Kiều Trác Phàm gặp nhau tổng cộng cũng chỉ có mấy lần thôi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!