Chương 36: Giấy hôn thú là thật, cố mà nhịn cho qua thôi

Editor: VinJR

"Tiếu Bảo Bối, có lời gì muốn nói em cứ nói đi." Ở trên đường trở về, Kiều Trác Phàm nhìn lướt qua Tiếu Bảo Bối đang ngồi trên ghế phụ, mở miệng.

"Làm sao anh biết tôi có lời muốn nói?" Tiếu Bảo Bối sững sờ, bị giọng nói hùng hậu của Kiều Trác Phàm làm tỉnh lại.

"..." Kiều Trác Phàm chỉ ném cho cô bộ mặt như cười như không.

Anh không nói cho cô biết, nếu anh lại không nhìn ra cô có lời muốn nói, vậy thực có lỗi với với cái sạt điện bị cô cắn cả buổi.

Hôm nay tới tham gia bữa tiệc của nhà họ Tiếu, Kiều Trác Phàm khá khiêm tốn đổi chiếc Porsche, bề ngoài không đoạt mắt như chiếc Hummer màu vàng kim hôm đó, nhưng những thiết bị bên trong xe, vẫn toát ra ánh sáng hào quang mê người trước sau như một.

"... Kiều Trác Phàm, vừa nảy là anh nói đùa sao?" Tiếu Bảo Bối đầu tiên là yên lặng cả buổi, lúc lên tiếng lần nữa hình như đã hạ rất nhiều quyết tâm.

Còn nữa, cô còn âm thầm quan sát Kiều Trác Phàm ngồi trên ghế lái, giống như đang chờ đợi cái gì.

"Đùa cái gì?" Nhìn anh như không hiểu ý của cô, nhưng nét vui vẻ trên khóe môi đã bị lộ quá nhiều.

"Anh biết tôi đang nói cái gì mà?"

Nhìn đôi mắt nghiêm túc của cô, ánh mắt Kiều Trác Phàm có chút ấm áp.

Xem ra, cô không hề ngốc như trong suy nghĩ của mấy người kia.

"Từ trước đến nay Kiều Trác Phàm tôi không mang chuyện hôn nhân ra nói đùa." Xem cô, Kiều Trác Phàm cảm thấy mình nên thu hồi hình tượng bất cần đời như bình thường lại.

"Nhưng quyển sổ kia là giả, hôn lễ của chúng ta..." Cũng là giả.

Nhưng lời này còn chưa nói hết, Kiều Trác Phàm đột nhiên phanh xe dừng lại bên đường.

Theo quán tính cùng với tiếng phanh chói tai, làm Tiếu Bảo Bối sợ hãi ôm đầu.

Đợi đến khi bình tĩnh trở lại, Tiếu Bảo Bối lại lần nữa mở hai mắt ra, phát hiện một gương mặt tuấn dật phóng đại xuất hiện trước mặt cô. Mà trong tròng đen của anh, còn mang theo nét bỡn cợt.

"Kiều Trác Phàm, anh đến gần như vậy làm gì?" Cô chưa từng tiếp xúc gần gũi với một người đàn ông như vậy, ngay cả Quý Xuyên cũng không có. Trong chiếc xe nhỏ hẹp, Tiếu Bảo Bối cảm nhận được mùi thơm nhàn nhạt trên người Kiều Trác ép thẳng vào mũi, làm tim cô đập nhanh hơn bình thường.

"Giấy chứng hôn là thật." Giờ phút này, anh ngồi lại ghế lái, khôi phục vẻ kiêu ngạo mà anh luôn biểu hiện.

Anh bình tĩnh ném ra một câu như vậy, lại làm cho cô gái ngồi bên ghế phụ khiếp sợ không thôi.

"Không thể nào, tôi cũng chưa từng đi đăng ký, như thế nào..." Làm sao có thể?

Nhìn thấy đôi mắt Kiều Trác Phàm mang ý cười, đột nhiên Tiếu Bảo Bối có chút bối rối.

Người bình thường không tự mình đến cục dân chính đăng ký, xác thực không thể nào làm được.

Nếu như đối tượng là Kiều Trác Phàm, vậy thì khó mà nói.

Ngìn bộ dáng căng thẳng của Tiếu Bảo Bối, Kiều Trác Phàm đã đoán được cô đang nghĩ tới điều gì.

"Tiếu Bảo Bối, ban đầu là em chủ động gọ tôi làm chú rể." Kiều Trác Phàm quyết định đánh đòn phủ đầu.

"Nhưng tôi chưa nói kết hôn thật."

"Vậy em cũng không nói kết hôn giả, phải không?"

Một câu nói của anh, liền ngăn chặn một bụng tức của cô lại.

"Nhưng mà..." Lúc ấy là do cô bị phẫn nộ làm cho hồ đồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!