Editor: Táo đỏ phố núi
Vì Tiếu Thị bị một người không hề có máu mủ thừa kế, cho nên Tiếu Vi liên tục muốn soán vị.
Hôm nay, mục tiêu của bà ta sắp được thực hiện, mắt thấy cả họ Tiếu sắp nhìn gia đình bọn họ với cặp mắt khác xưa, thì lại nhảy ra một Trình Giảo Kim là Kiều Trác Phàm.
Trước mắt, bà ta cũng bắt đầu bị rối loạn, quên mất rằng mình phải duy trì hình tượng tao nhã ở trước mặt mọi người.
"Sao có thể giả được? Tiếu Bảo Bối và tôi đã lãnh giấy đăng ký kết hôn. Hôn nhân, đối với mấy người có thể là một trò đùa." Khóe môi của Kiều Trác Phàm vẫn duy trì nụ cười không rõ hàm ý, cuối cùng ánh mắt của anh lại nhìn tới Quý Xuyên và Tiếu Huyên..
Hiển nhiên, lời nói cuối cùng anh vừa mới nói kia, là đang nói với hai người bọn họ.
Rồi sau đó, ánh mắt của anh lại nhìn Tiếu Bảo Bối, trong mắt hiện lên sự nghiêm túc trước nay chưa từng có.
Sau đó, anh nói: "Nhưng mà hôn nhân đối với Kiều Trác Phàm tôi, tuyệt đối không phải là trò đùa. Cả đời của Kiều Trác Phàm tôi, chỉ kết hôn duy nhất một lần, cũng chỉ có duy nhất một người vợ. Người đó, chính là Tiếu Bảo Bối!"
Giọng nói của anh, có chút khàn khàn khiến cho người ta say mê. Giống như là một lời hứa hẹn đối với Tiếu Bảo Bối, hoặc là lời tuyên thệ đối với bản thân mình.
Giây phút này, Tiếu Bảo Bối có chút không hiểu người đàn ông ở trước mặt này!
Cuộc hôn nhân của bọn họ, ngay từ lúc vừa mới bắt đầu đã giống như diễn một vở kịch ngẫu hứng! Còn Kiều Trác Phàm, giống như một diễn viên tạm thời được Tiếu Bảo Bối mời đến diễn vở kịch này. Tiếu Bảo Bối luôn cho rằng, khi màn kịch này hạ màn, thì cô và Kiều Trác Phàm sẽ đi hai con đường riêng biệt.
Nhưng hôm nay trong ánh mắt của người đàn ông này, lại nói cho cô biết có một khả năng khác…
"Kiều Trác Phàm..." Giờ phút này, Tiếu Bảo Bối cũng không biết mình nên đáp lại người đàn ông này như thế nào.
Cô chỉ mơ hồ khẽ kéo bàn tay người đàn ông, trong lòng có chút căng thẳng.
"Bảo Bối, chúng ta về nhà đi!" Nhìn bàn tay của mình bị bàn tay nho nhỏ níu lấy, đuôi lông mày của Kiều Trác Phàm khẽ nhíu lại. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, tất cả đều được bàn tay ấm áp của Tiếu Bảo Bối hóa giải hết.
Có lẽ, hôm nay Kiều Trác Phàm xúc động nên đã trình diễn ra một màn này khiến cả người anh tản ra một loại hơi thở, làm cho người ta sợ hãi.
Tiếu Bảo Bối nhìn anh, gật đầu không chút do dự: "Được, chúng ta đi!"
Kiều Trác Phàm được đáp lại thì cười rất tươi. Nhưng nụ cười này hoàn toàn khác với nụ cười trước đó. Nụ cười này mặc dù nhạt hơn một chút, nhưng mà đáy mắt lại hiện lên sự vui vẻ thực sự.
"Cha, con thấy bầu không khí này hôm nay có chút không thích hợp để chúng ta gặp gỡ, để ngày khác con sẽ đưa Bảo Bối về nhà mình chơi sau!" Lúc dắt Tiếu Bảo Bối đi ngang qua chỗ Tiếu Đằng, Kiều Trác Phàm dừng lại nói.
"Được. Hãy chăm sóc cho con bé thật tốt…" Sự lo lắng của Tiếu Đằng dường như đã ít hơn trước đó một chút.
"Cha cũng biết là con sẽ làm như vậy mà!" Giật giật khóe miệng, Kiều Trác Phàm dắt tay Tiếu Bảo Bối đi thẳng ra ngoài.
Lúc này, người nhà họ Tiếu đều ở đây, không ai dám lên tiếng ngăn cản, cũng không ai dám nói Kiều Trác Phàm không đúng. Bởi vì hôm nay, Kiều Trác Phàm đã thể hiện ra khí thế của người có địa vị cao trong truyền thuyết một cách rất tinh tế. Cho dù anh cười hay là nói chuyện, cũng giống như là đang ra lệnh, khiến cho người khác không thể không phục tùng!
Tiếu Đằng nhìn bóng lưng hai người rời đi, nhưng cũng không tức giận vì cuộc tụ họp gia đình bị phá hư. Ngược lại, những lời nói của Kiều Trác Phàm vừa rồi, dường như đã khiến cho ông thở phào nhẹ nhõm…
"Chết tiệt, Tiểu Bảo Bối được gả cho Kiều Trác Phàm! Chuyện này, sao trước đó con lại không nói cho mẹ biết tiếng nào?"
Từ cuộc tụ họp của nhà họ Tiếu đi ra, sau khi Tiếu Vi lên xe, thì lại khiển trách Tiếu Huyên ngồi cùng ghế sau với mình như vậy.
Bà ta trách móc như vậy, ngay cả Quý Xuyên ngồi ở ghế lái không hiểu sao cũng có chút phiền lòng.
Nếu như không phải nể tình bà ta là bậc bề trên, Quý Xuyên thật sự muốn quăng bà ta xuống dưới đường lớn, để một mình bà ta la hét cho đã.
"Mẹ, con định nói trước với mẹ! Nhưng con lại cảm thấy chuyện này chưa chắc chắn, cho nên con không nói…" Những lời này của Tiếu Huyên, cũng không có chút nào là nói dối.
Từ buổi hôn lễ trở về, rồi tới ngày cô ta phát hiện thời gian mà Kiều Trác Phàm và Tiếu Bảo Bối gọi là đi hưởng tuần trăng mật, thật ra thì cũng không hề rời khỏi thành phố này, cô ta bắt đầu nghi ngờ tính chân thực của cuộc hôn nhân này của bọn họ.
Cô ta vốn định đợi điều tra ra manh mối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!