Editor: VinJR
"Anh nói, đêm nay Bảo Bối cũng tới sao?" Vào đêm, Tiếu Vi
-Mẹ của Tiếu Huyên mặc một bộ lễ phục màu kim sa. Bộ lễ phục dưới ánh đèn nên chiếu lấp lánh. Tóc buộc cao, làm cho chiếc cổ trắng nõn lộ ra, giống như nữ vương cao quý.
"Đúng vậy tiểu Vi, buổi tối nó sẽ đến đây." Có thể thấy Tiếu Đằng không muốn nói chuyện nhiều với người này.
Sau khi nói vài câu, ông liền rời đi, đến trò chuyện với những người khác.
Mà Tiếu Vi nhìn ông rời đi, nét vui vẻ trên khóe môi liền biến mất như chưa từng tồn tại.
Tiếu Đằng, rất nhanh ông sẽ mất tất cả. Một đứa con nuôi của nhà họ Tiếu được quyền thừa kế của Tiếu thị, ông cho rằng ông có thể ngồi vững vị trí này sao?
Rất nhanh, tôi sẽ làm cho ông chỉ còn hai bàn tay trắng.
Mặc kệ ông có cái gì, tôi cũng sẽ đoạt lấy.
"Mẹ, mẹ xem xem con dẫn ai đến này?" Giọng nói của Tiếu Huyên truyền đến. Làm Tiếu Vi thu hồi lãnh ý lại, nhìn về phía người đang đi đến.
"Bác gái." Quý Xuyên xuất hiện, làm Tiếu Vi vui vẻ càng đậm hơn.
"Lúc này còn gọi bác gái sao? Con và Huyên Huyên cũng đăng ký kết hôn rồi, có phải nên đổi cách xưng hô rồi không?"
Hiển nhiên Quý Xuyên không nghĩ tới Tiếu Vi sẽ nói chuyện với hắn như vậy, trong ấn tượng của anh người đàn bà này đối đãi với người khác luôn là ôn hoà.
Tiếu Huyên hiển nhiên cũng nhìn ra được hắn khác thường, sau lưng lặng lẽ vỗ mu bàn tay hắn một cái, để hắn phục hồi tinh thần lại: "Mẹ." Xưng hô không lưu loát, truyền ra từ trong miệng hắn ta.
Nghe như vậy, Tiếu Vi liền khoa trương đáp lại: "Chao ôi, thật ngoan."
Đột nhiên Tiếu Vi nâng cao âm điệu, làm toàn bộ người đến dự tiệc đều nhìn về phía bọn họ. Rõ ràng, chính là bà đang nói cho bọn họ biết, con rể mà Tiếu Đằng đã từng chọn, bây giờ biến thành của Tiếu Vi bà.
Rất nhanh, ngay cả công ty mà ông ta đang cầm quyền, Tiếu Vi cũng sẽ đích thân tiếp quản.
"Được rồi, hai đứa ngồi trước đi, nếu đói tìm chút đồ ăn. Ta đi xem một chút, còn có chuyện gì cần xử lý hay không." Kỳ thật, Tiếu Vi không hẳn là thích Quý Xuyên. Nếu không phải bởi vì Tiếu Huyên giành được hắn từ trên tay Tiếu Bảo Bối, đoán chừng ngay cả một cái liếc mắt bà cũng sẽ không cho.
Sau khi chào hỏi xong, Tiếu Vi lại khôi phục bộ dáng lạnh lùng trước kia.
Sờ sờ búi tóc được vén lên cao của mình, sau khi xác định không bị rối, bà ta mới kiêu ngạo như nữ vương rời đi.
"Xuyên, mẹ em là như vậy, anh đừng để tâm." Cảnh tượng này, làm Tiếu Huyên cũng cảm thấy lúng túng.
Quý Xuyên không đáp lại, chỉ nhìn về nơi khác...
Có khi, Tiếu Huyên phát hiện mình thật sự nhìn không thấu người đàn ông này dù chỉ một chút.
Rõ ràng, hắn không thích tham gia buổi tiệc này.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn kiềm nén không thích mà đến đây.
Quý Xuyên, anh như vậy chính là còn yêu em, đúng không?
-
- Tuyến phân cách - -
"Cha." Tiếu Đằng nhìn thấy Quý Xuyên liền tức giận, nhưng tất cả lửa giận đều bị một tiếng kêu thân mật này dập tắc không còn một mảnh.
"Bảo Bối, cha nhớ con muốn chết rồi đây." Ông ôm lấy quả cầu nhỏ đang chạy tới hướng mình, mắt Tiếu Đằng liền ngấn nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!