Chương 25: Thế giới hai người!

Editor: Táo đỏ phố núi

"Kiều Trác Phàm..." Mãi cho tới khi hôn lễ kết thúc, khách khứa bắt đầu ra về, lúc phòng nghỉ chỉ còn lại hai người bọn họ, Tiếu Bảo Bối mới mở miệng.

"Ừ!" Anh nói một tiếng, rất khẽ. Có lẽ là do uống rượu, cho nên giờ phút này nhìn anh lười biếng hơn bình thường. Đôi mắt của anh cũng vậy, như được che bởi một tầng sương mù.

Giống như đang ở trong một rừng cây rậm rạp đầy sương mù, nhìn thấy nhưng không sờ thấy được, đẹp tới mức cả người và thần đều căm phẫn, nhưng mà không có cách nào tới gần được.

"Tiếu Bảo Bối, em cảm thấy tôi quá đáng sao?" Giờ phút này, Kiều Trác Phàm đang đứng ở bên cạnh cô.

Người nào đó chớp mắt, Tiếu Bảo Bối như nhìn thấy một chút mỉa mai trong ánh mắt tràn đầy sương mù kia.

Không phải đối với cô, mà là đối với chính anh…

Thật sự, giờ phút này Kiều Trác Phàm cho cô cảm giác vô cùng sâu sắc.

"Nếu như em cảm thấy lời nói của tôi quá đáng, tôi sẽ kêu kiệu tám người khiêng tới mời Quý tiên sinh trở về, được không?" Không biết có phải do nguyên nhân uống rượu hay không, nhưng Kiều Trác Phàm thể hiện không giống như anh.

Anh tuỳ tiện kéo lỏng caravat, rồi vứt xuống dưới đất. Tiếng hét của anh, to như tiếng sấm.

Sự ngạo mạn của anh, sự vô lễ của anh, giờ phút này hiện ra rõ ràng không sót chút nào.

Nhưng Tiếu Bảo Bối nhìn thấy Kiều Trác Phàm như vậy, nhìn sự cao ngạo của anh có chút hèn mọn…

Điều này đã khiến cho cô nhìn thấy bản thân mình vào một tháng trước.

Biết rõ Quý Xuyên chưa bao giờ để ý tới mình, nhưng mà cô vẫn cố gắng nhẫn nại, cố gắng lừa dối bản thân mình.

Trái tim lần lượt bị anh ta làm cho tan nát, vỡ vụn, nhưng mà lúc nhớ tới anh ta, vẫn miễn cưỡng bản thân nở ra nụ cười…

Một lần nữa nhớ lại, cô mới phát hiện ra bản thân mình lúc đó hèn mọn và đáng thương như vậy. 

Nhân tiện lúc nhìn về phía Kiều Trác Phàm, lòng của cô cũng hơi nhói đau.

Giờ phút này, Tiếu Bảo Bối đã làm ra một hành động lớn mật.

Sau khi Kiều Trác Phàm hét lên xong, lúc xoay người muốn đi ra bên ngoài, đột nhiên cô chạy lên, từ phía sau ôm chặt lấy anh.

Trong chớp mắt, Kiều Trác Phàm dừng bước lại.

Trong đôi mắt đen láy có chút đố kỵ kia, thoáng hiện lên sự kinh ngạc nhìn về phía bàn tay trắng nõn xuất hiện ở thắt lưng của mình.

"Tiếu... Tiếu Bảo Bối!" Anh vẫn cho rằng mình lúc nào cũng cao quý và tao nhã, nhưng mà giờ phút này anh đã không còn sự thong dong đó nữa.

Nhưng Kiều Trác Phàm thì vẫn là Kiều Trác Phàm.

Sau một thời gian ngắn ngủi kinh ngạc, thì ánh mắt hoảng hốt của anh bị che giấu đi rất nhanh. Cho nên, Tiếu Bảo Bối đang ôm chặt lấy thắt lưng của Kiều Trác Phàm không phát hiện ra điều gì hết. 

"Kiều Trác Phàm..." Sau lưng lại truyền tới một giọng nữ, khàn khàn nhưng vô cùng dễ nghe.

Bây giờ, Kiều Trác Phàm cũng nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác này.

"Ừ!" Từ Phía sau lưng nghe thấy giọng nói của Kiều Trác Phàm, hơi nhẹ một chút.

Tiếp xúc ở một khoảng cách gần như vậy, Tiếu Bảo Bối có thể nghe thấy mùi rượu ở trên người của anh. Hơn nữa, trên người anh vốn có hơi thở tươi mát, đặc biệt rất dễ ngửi. Điều này khiến cho Tiếu Bảo Bối đang ôm lấy anh, nhịn không được mà siết chặt tay ôm chặt hơn nữa.

"Kiều Trác Phàm, cám ơn anh..."

"Em không trách tôi?" Nghe thấy giọng nói của người phụ nữ ở phía sau, anh hơi sững sờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!