"Em muốn hỏi anh rốt cuộc là anh nghĩ cái gì vậy? Rối rắm như bây giờ, là vì Tiếu Bảo Bối sao?" Tiếu Huyên có thể sắm vai người phụ nữ thông minh tài trí, cũng là vì trong lòng người đàn ông này có cô ta.
Nhưng còn bây giờ thì sao?
Cô nhìn thấu được tâm tư của Quý Xuyên, thấy được hắn mông lung không kiên định.
Điều này làm lòng tự trọng của Tiếu Huyên bị đả kích lớn đồng thời cũng làm cho cô ta sợ hãi.
Từ khi ở bên Quý Xuyên, cô đã phó thác cả đời mình cho hắn, cột mình và hắn vào cùng một chiến tuyến.
Nếu bây giờ đột nhiên Quý Xuyên thay đổi, vậy tất cả việc làm của cô đều đổ sông đổ biển sao?
Đây là chuyện Tiếu Huyên tuyệt đối không cho phép.
"..." Thấy Tiếu Huyên rống giận, Quý Xuyên sững sờ.
Hắn cho là mình che dấu vô cùng tốt, ai ngờ vẫn bị người khác nhìn thấu.
Một khắc kia, nét bi thương giống như đột nhiên càn quét Quý Xuyên, làm hắn trở nên có chút chán chường.
"Quý Xuyên, em không cho phép anh có suy nghĩ khác về cô ấy, anh là của em."
Phụ nữ, kỳ thật đều ngu ngốc như nhau.
Có khi, chỉ một câu hứa đơn giản như vậy. Cho dù là lời nói dối, cũng tin.
Tiếu Huyên cũng là phụ nữ, cho nên cô ta cũng không thoát khỏi được bệnh chung của phụ nữ.
Cô ta lúc này, vẫn đưa tay quấn ở trên người Quý Xuyên, giống như đang hy vọng thông qua những thứ này có thể lấy được an ủi từ hắn ta.
Nhưng cô ta dây dưa như vậy, càng làm người đàn ông cáu kỉnh.
Hắn giữ cổ tay cô ta lại: "Tiếu Huyên, bây giờ đừng đến phiền anh."
Tiếu Huyên bị kéo cổ tay, muốn tránh thoát. Nhưng sức lực của phụ nữ, làm so có thể là đối thủ của đàn ông?
Quá rõ ràng, cô liền thua.
"Đau." Cô ta vung cánh tay, hy vọng tay người đàn ông này buông ra. Nhưng hắn vẫn gắt gao nắm lấy cổ tay cô ta, giống như đang thông qua việc này để phát tiết cái gì đó.
"Quý Xuyên, anh làm em đau... Mau buông ra." Tiếu Huyên dùng cả tay lẫn chân, nhưng vẫn không có cách nào thoát ra.
Khi bản thân cô ta cũng có chút tuyệt vọng, cô ta nghe được một tràng tiếng vỗ tay.
"A, ở đây có chuyện gì vậy?" Giọng nói kia của người đàn ông, giống như luôn mang theo chút vui vẻ.
Bọn họ nhìn đến gương mặt của người đó, cũng chính là mang theo nét cười như vậy. Khóe miệng của anh cười như tranh vẽ, ánh mắt hình như cũng thật dịu dàng. Nhưng Quý Xuyên và Tiếu Huyên đều không nhìn thấy được vui vẻ trong đáy mắt của anh.
Nhìn thấy Kiều Trác Phàm đến, Quý Xuyên cũng ý thức được mình lỗ mãng, vội vàng buông tay Tiếu Huyên ra. Khi Tiếu Huyên được buông ra, mặt cô ta đã nhăn thành một đoàn. Nhưng nghĩ đến người đang đứng trước mặt là Kiều Trác Phàm, cô ta không thể không đúng mực, chỉ có thể cố gắng duy trì nụ cười trên mặt. Chỉ là cô ta không biết, nếu nụ cười không phải từ tận đáy lòng, thì nụ cười đó còn khó coi hơn cả khóc.
Kiều Trác Phàm dường như hết sức thông cảm cho sự luống cuống của bọn họ giờ phút này, khi bọn họ không nghĩ ra được lời gì để nói, anh nói: "Hai người hẹn nhau tới tham gia hôn lễ của vị hôn thê trước, nhận ra cô ấy không hề bi thảm giống như các người dự đoán, liền nội chiến rồi sao?" Mấy chữ cuối cùng, Kiều Trác Phàm cố ý nhấn mạnh ngữ điệu.
Hơn nữa khóe miệng của anh mang theo ý cười, toàn bộ cái này đều giống như anh đang chờ đợi màn kịch hay.
Đương nhiên Quý Xuyên sẽ không ngốc đến nổi cho rằng người đàn ông này chỉ thuận tiện nhìn thấy hai người bọn họ, cho nên tới đây quan tâm chào hỏi. Đối với người đàn ông này mà nói, bọn họ giống như món đồ chơi tiêu khiển lúc anh ta nhàm chán, đến lúc không hứng thú nữa liền ném đi.
"Kiều thiếu..." Nhưng dù biết rõ điểm này, Quý Xuyên vẫn cố gắng muốn giải thích chút gì đó. Dù sao, dù hắn không vui thế nào, cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của mình.
Khi hắn đang định giải thích chút gì đó, Quý Xuyên nghẹn lại khi thấy Tiếu Bảo Bối đứng gần đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!