Editor: VinJR
Trong quán cà phê, Tiếu Huyên đắc ý đưa hai quyển sổ lên phía trước. Mặc dù cô đang cười, nhưng trong nét tươi cười đó mang theo hiểm độc, làm lòng Tiếu Bảo Bối càng nặng nề.
Trong nháy mắt, Tiếu Bảo Bối cảm thấy vật trên tay mình không phải là hai quyển sổ, mà là hai cái tạ. Sức nặng này, làm cho cô có chút chống đỡ không nổi.
"Bảo Bối, tại sao lại không xem? Chị tin khi xem xong cái này, em cũng sẽ vui thay chị." Tiếu Huyên giống như một dũng sĩ giành được thắng lợi, vừa thúc giục, vừa quan sát Tiếu Bảo Bối. Đôi mắt vui sướng, giờ phút này làm cho cô ta càng giống như đang mong đợi vở kịch hay sắp trình diễn.
Dưới sự mong đợi của cô ta, Tiếu Bảo Bối từ từ lật quyển sổ trên tay ra...
Trước khi mở ra, Tiếu Bảo Bối cố gắng xây dựng lên một bức tường phòng tuyến trong lòng, cô tự nói với mình, mặc kệ thấy cái gì cũng không thể biểu hiện quá mức kinh hoảng. Nhưng khi thấy phía trên quyển sổ, nhìn thấy bức ảnh hai người thân mật chụp ảnh chung với nhau, Tiếu Bảo Bối phát hiện bức tường mà cô thật vất vả xây dựng lên trong lòng mình liền sụp đổ...
"Không... Đây không phải là sự thật. Chị họ, hôm nay nhất định là ngày cá tháng tư, chị nói giỡn cũng phải có cái mức độ." Cô cố gắng duy trì nụ cười trên khuôn mặt, chỉ là Tiếu Bảo Bối không biết, nụ cười bây giờ của cô còn khó coi hơn khóc.
"Bảo Bối, hôm nay cũng không phải là ngày cá tháng tư. Quý Xuyên niệm tình em tuổi còn nhỏ, sợ em bị thương tổn, vẫn không biết nên nói làm sao cho em hiểu. Nhưng chị cảm thấy, chuyện này vẫn nên sớm nói ra sẽ tốt cho em hơn..."
Tiếu Huyên giải thích hành động của bọn họ rất hay, giống như cô ta thực sự vì muốn tốt cho Tiếu Bảo Bối.
"Không, em không tin." Một tháng trước, người đàn ông đó mới đính hôn với cô, tháng sau sẽ phải cử hành hôn lễ, làm sao cô có thể tin anh ta đã lãnh giấy hôn thú với người phụ nữ khác chứ.
Cảm xúc của cô quá kích động, làm đổ tách cà phê đặt truớc mặt. Chất lỏng màu đen, ngoài tung tóe đến Tiếu Huyên, còn sắp tràn đến chiếc áo khoát màu trắng của cô.
Nhân viên phục vụ nghe thấy tiếng vang, vội vàng cầm lấy khăn giấy chạy đến. Có thể đối với những điều này, Tiếu Bảo Bối giống như hoàn toàn không biết. Cô chỉ cầm lấy quyển sổ, nhìn chằm chằm Tiếu Huyên, mắt sáng như đuốc.
"Nếu em không tin, có thể đi hỏi Quý Xuyên." Tiếu Huyên vẫn duy trì đường cong tao nhã, giống như nữ vương tôn quý.
"Đây là chị nói." Tiếu Bảo Bối cũng không dừng lại, cầm lấy quyển sổ liền rời đi.
Nhìn bóng lưng Tiếu Bảo Bối đi xa, nụ cười của Tiếu Huyên đậm dần.
Dùng cách này để giải quyết, sau này Tiếu Bảo Bối và Quý Xuyên cũng không thể tiếp tục. Một khắc kia, ánh mắt của Tiếu Huyên giống như màu cà phê trong tay, hiện ra một loại màu sắc người khác không thể nhìn thấu...
-
- Tuyến phân cách - -
"Tiếu tiểu thư, Quý tổng đang họp..." Tiếu Bảo Bối đến rất nhanh, trợ lý của Quý Xuyên không thể chặn được cô lại, cửa phòng họp đã bị mở ra.
Lúc này, Quý Xuyên và các nhân viên bên trong phòng họp rối rít nhìn về phía Tiếu Bảo Bối, trong ánh mắt tràn đầy nghi vấn. Đây là hội nghị thường kỳ một tuần một lần của Tiếu thị.
Hôm qua cha Tiếu đi công tác, chỉ có thể để Quý Xuyên tham dự. Tiếu Bảo Bối biết rõ, kỳ thật vốn cha cô có thể đi công tác vào cuối tháng sau, nhưng đầu tháng sau là hôn lễ của cô. Vì muốn bên cạnh cô mấy ngày trước khi kết hôn, cha cô phải xử lý hết toàn bộ công việc của tháng này...
Vừa nghĩ tới cha mình lòng tràn đầy vui vẻ mong chờ cảnh tượng cô đi lấy chồng, Tiếu Bảo Bối càng cảm thấy cuốn sổ trên tay nặng trịch.
"Tiếu Bảo Bối, em..." Quý Xuyên ngồi ở vị trí chủ trì, ngẩng đầu lên nhìn cô, đôi mắt phía sau cặp kính ẩn hiện tức giận đang dâng trào.
Cũng không chờ hắn nói xong, đột nhiên Tiếu Bảo Bối mở miệng: "Quý Xuyên, tôi có lời nói muốn nói với anh. Những người khác, đi ra ngoài trước đi."
Giọng nói của cô vô cùng lạnh lùng. Ngay cả bản thân Tiếu Bảo Bối, cũng có chút kinh ngạc. Hóa ra, cô cũng có thể lạnh lùng với Quý Xuyên như vậy.
Mà Quý Xuyên dường như cũng bị vẻ lạnh lùng của cô làm kinh ngạc, trong lúc nhất thời tức giận trong đôi mắt đều bị kinh ngạc thay thế.
Người trong phòng hợp này, tất cả đều là trưởng bối trong công ty. Bọn họ biết rõ thân phận của Tiếu Bảo Bối. Thấy cô bày ra bộ dáng như vậy, tất cả mọi người yên lặng dọn dẹp đồ trên bàn sau đó rời đi.
Thấy không mất quá nhiều thời gian, chỉ còn lại hai người bọn họ trong phòng họp, Quý Xuyên cũng có chút buồn bực.
Hắn vẫn cho là, Tiếu Bảo Bối chỉ là bù nhìn trong công ty này. Nhưng hôm nay, vài ba câu của cô có thể làm cho các bậc tiền bối đều chậm rãi rời đi, Quý Xuyên phát hiện suy nghĩ của anh đã sai rồi.
"Tiếu Bảo Bối, em biết em đang làm gì không? Đây là hội nghị của công ty, không phải là..." Không phải là trò đùa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!