Chương 44: Trở về

Lâm Phong lúc này đang cấp tốc rời đi, trong lòng hưng phấn nhưng ngoài mặt càng chăm chú triển khai thân pháp nhanh chóng phi độn chạy nhanh như bay rời đi.

Một đường phi độn, đến tận lúc trời sụp tối, Lâm Phong mới tìm một cái hốc đá cẩn thận chui vào sau đó triển khai thần thức nghe ngóng động tĩnh, cho đến khi cảm thấy chỉ còn tiếng côn trùng kêu, thật sự an toàn thì hắn mới ngồi xuống thở dốc.

Lâm Phong trong lòng cao hứng nhưng không vội vàng xử lý xác hai con yêu thú mà cẩn thận dùng một tảng đá lớn che lấp chỗ hắn đang trú ẩn, sau đó yên lặng ngồi xuống điều tức hơi thở tiến vào trạng thái đả tọa lấy sức.

Một đêm bình an qua đi, Lâm Phong liền tìm một chỗ vắng vẻ xử lý xác con Bạch Nhãn Lang. Cũng may tối qua trong lúc đả tọa, Lâm Phong đã tìm hiểu một số thông tin về hai con yêu thú này qua hệ thống cho nên tốc độ xử lý Lâm Phong rất nhanh.

Sở dĩ tốc độ xử lý của Lâm Phong nhanh như vậy một phần cũng nhờ hôm trước trong lúc tiện tay mua con dao 'thần khí' của người thợ rèn kia, không ngờ hôm nay nó lại được dùng đúng mục đích như vậy.

Bạch Nhãn Lang vốn mạnh nhất là hàm răng và móng vuốt, dùng để làm mũi tên hoặc dao nhọn thì chính là tài liệu tuyệt hảo. Gân cốt của Bạch Nhãn Lang cũng vô cùng rắn chắc, dùng làm dây cung không tệ. Vì vậy mà khi xử lý những thứ này, Lâm Phong đột nhiên nảy sinh chủ ý chế tạo một cây cung.

Trong các vũ khí thì cung thường được cho là tốc độ xuất kỳ bất ý không cao, thường thì trong chiến đấu cấp cao, ngươi giương được mũi tên lên thì phỏng chừng bảo vật, phi kiếm của kẻ địch đã găm ngươi như con nhím rồi. Nhưng nếu nói về lực xuyên thấu và sát thương thì cung tên luôn nằm trong hàng đầu. Lâm Phong vẫn chưa quên truyền thuyết có nói qua Hậu Nghệ giương cung bắn rớt mặt trời, mặc dù có chút là truyền thuyết nhưng đối mặt với một mũi tên uy lực bay tới thì dù là ai cũng không nguyện ý.

Phần thịt của Bạch Nhãn Lang thì Lâm Phong chỉ lấy mấy tảng để làm lương khô, còn lại đều vứt đi. Dù làm vậy có chút lãng phí nhưng hắn cũng không muốn suốt ngày phải phơi khô chế biến cái thứ này. Nhìn nhìn những tài liệu thu thập được từ con Bạch Nhãn Lang gồm móng vuốt, răng, bộ da, gân cốt, Lâm Phong mỉm cười hài lòng. Sau đó nghỉ ngơi một chút, đốt một đống lửa rồi nướng chút thịt nướng.

Chậm rãi thưởng thức bữa ăn đơn giản, Lâm Phong tiếp tục xử lý thi thể con Độc Giác Tê.

Quả nhiên con yêu thú này da dày thịt béo, nếu không nhờ những vết thương sâu hoắm do con Bạch Nhãn Lang gây ra trên người Độc Giác Tê, Lâm Phong với con dao thần khí chắc cũng không tránh khỏi một phen công phu thực sự.

Trên người con Độc Giác Tê không nhiều tài liệu như con Bạch Nhãn Lang, mà thứ quý giá nhất chính là cái sừng duy nhất của nó. Lâm Phong phải mất sức chín trâu hai hổ mới lấy được cái sừng này ra. Dưới ánh mặt trời, cái sừng Độc Giác Tê đen óng, rắn chắc có những hoa văn tự nhiên làm cho Lâm Phong yêu thích ngắm nghía một hồi.

Trải qua một phen làm đồ tể bất đắc dĩ, Lâm Phong nhìn nhìn phần thịt và những thứ vụn vặt còn sót lại của hai con yêu thú, lập tức tìm ít cây khô chất đống lại, sau đó vận một cái Hỏa Cầu Thuật đốt sạch sẽ. Hắn cũng không mong mùi thịt tươi sẽ dẫn thêm vài con yêu thú lợi hại khác đến. Lâm Phong không có tự tin sẽ có vận khí thu thập thêm vài con yêu thú cấp ba nữa.

Xử lý xong, Lâm Phong không quên cắt hai cái xương thủ cấp hai con yêu thú để lãnh thưởng của thành chủ. Tin rằng với hai cái đầu yêu thú cấp ba này Lâm Phong cũng kiếm được một ít tiền để xoay sở.

Trải qua một ngày bận rộn, Lâm Phong tìm một chỗ cao để quan sát phương hướng rồi nhanh chóng quay trở về.

Thân ảnh của Lâm Phong thỉnh thoảng lại nhìn một phương hướng rồi nhanh chóng chạy đi. Bởi vì theo khoảng cách ngày càng gần đến Nam Vân Thành, Lâm Phong càng thấy nhiều người hợp thành đội vội vã quay về, bởi vì theo tính toán của Lâm Phong thì còn mấy ngày nữa là hết hạn treo giải của thành chủ.

Trải qua một phen dốc sức, rốt cuộc Lâm Phong đã nhìn thấy tường thành Nam Vân Thành thấp thoáng phía xa sau hai ngày đêm vừa chạy vừa thăm dò. Lúc này, Lâm Phong không biết cách nào đã nhập vào một nhóm thợ săn cũng đang quay về, trên những chiếc gùi trên lưng thì chất đầy các loại thú hoang dã như Cọp, Chồn, Báo...

'Lâm huynh đệ, xem ra ngươi lần này thu hoạch ít đến đáng thương nha?'

Một đại hán lưng hùm vai gấu đang đứng phía sau Lâm Phong, vai mang một túi thú săn được, vừa cười xếp hàng chờ vào thành vừa nói.

'Bành đại ca, tiểu đệ vốn muốn tìm chút vận may bằng linh thảo, linh dược, nhưng huynh cũng biết rồi đấy, ở vòng ngoài thì đến cỏ thơm cũng không còn nói gì linh thảo.'

Lâm Phong cũng cười hắc hắc trả lời.

'Phải rồi, nhìn ngươi không mang theo vũ khí gì, dám đi vào đó cũng xem như có đảm lược. Tý nữa chờ ta mang thú săn đi bán sẽ mời ngươi đi uống một bữa thỏa thích, có được không?'

'Haha, ăn nhậu ai mà chê, nhưng tiểu đệ có chút việc, đành hẹn đại ca dịp khác vậy. Hôm nào rãnh đệ sẽ tự mình bái phỏng chỗ huynh rồi chúng ta quẩy.'

'Được, Lâm đệ tùy thời cứ đến!'

Thì ra vị Bành Hưng – Bành đại ca này của Lâm Phong là một thợ săn thú trong thành, cuộc sống tuy không khá giả nhưng cũng rất thoải mái. Đây cũng là một cái lợi ích khi được sống gần khu Vạn Thú Sâm Lâm. Lúc Lâm Phong hòa vào dòng người thì bị vị Bành đại ca này tiến đến làm quen rồi cùng nhau một đường vào thành.

Mặc dù Bành Hưng không biết Lâm Phong là tu sĩ, nhưng cũng hào sảng kết giao một hồi, còn chỉ rõ nhà cửa, nói chuyện huyên thuyên trên trời dưới đất rồi mới chịu chia tay với Lâm Phong ở một ngã tư đường sau khi vào thành.

Lâm Phong nhìn bóng lưng Bành Hưng rời đi, sờ sờ mũi mỉm cười rồi đi về một hướng khác.

Đối với những thợ săn bình thường thì địa chỉ đến đầu tiên không phải là phủ thành chủ để lãnh thưởng mà là một trạm chuyên thu mua thú săn. Còn những tu sĩ như Lâm Phong, mục tiêu dĩ nhiên là phủ thành chủ để lãnh thưởng.

Qua vài lần dò đường, Lâm Phong đã thấy phủ thành chủ trước mặt. Đây là một biệt phủ xây bằng gạch đỏ, bên ngoài có gia cố thêm một loại đá không biết tên nhưng có vẻ rất kiên cố và có mấy phần khí thế, bên trên tường thành có mấy cái lô cốt có người canh gác.

Lâm Phong đảo thần thức qua thì thấy có một tu sĩ Luyện khí sơ kỳ ngồi trong một căn phòng ẩn bên trong, trong lòng Lâm Phong liền giật mình.

'Có một tu sĩ luyện khí làm gác cổng, xem ra phải đánh giá lại thực lực phủ thành chủ này mới được.'

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!