Sau khi thanh toán xong, Lâm Phong ôm hai mảnh phỉ thúy được cho là phế liệu đi đến máy giải thạch. Sau đó cẩn thận mài sâu vào theo hướng viên phỉ thúy mà hắn đã thấy.
'Hừ, đi chỗ khác xem đi, ở đây nhìn tên phá gia chi tử này mài mài viên phế liệu ta cảm thấy chán quá!'
'Ừ, đi thôi~'
Có vài người thấy Lâm Phong chăm chú mài viên phế mao liêu kia thì ngán ngẩm, không kiên nhẫn đứng xem nữa mà chạy qua chỗ khác. Tất nhiên cũng có vài người đứng lại theo dõi tới cùng, theo họ, trong nghề đổ thạch thì không có gì là không thể, đôi khi một viên phế thạch cho không ai lấy thì lại có thể bỗng chốc giải ra phỉ thúy đắt phỏng tay, hơn nữa đó cũng chính là sự phấn khích mà bọn họ cực kỳ thích.
'Xè…xè….'
Lâm Phong sau khi cắt mài thì cẩn thận dùng nước rửa sạch vết cắt.
'Xanh, có màu xanh, trời ạ, đổ tăng rồi~'
Một người đứng gần hiện trường nhất la toáng lên, thu hút mọi ánh mắt của người xem đổ dồn lên viên mao liêu, quả nhiên xuất hiện màu xanh, hơn nữa còn có vẻ là phỉ thúy cao cấp.
Lâm Phong vẫn một sắc mặt bình tĩnh, chậm rãi mài theo hình dạng viên phỉ thúy. Rất nhanh một viên phỉ thúy trong suốt bằng nắm tay hiện ra trước mắt mọi người.
'Băng chủng cao cấp Hoàng Dương Lục!'
Hiện trường mọi người khẽ hít một hơi thật sâu. Một viên phế mao liêu lại có thể giải ra phỉ thúy tốt, thật đúng là kỳ tích. Mọi người đều khẽ liếc ông chủ Dương với vẻ mặt tiếc nuối đang đứng nán lại xem Lâm Phong đổ thạch.
Trung niên họ Dương cũng cảm thấy tiếc nuối, trong lòng thầm nghĩ, nếu Lâm Phong mở viên còn lại mà không có gì thì thật tốt, ít ra gã sẽ không có cảm giác hụt hẫng.
'Vị tiểu ca, cậu có muốn bán viên phỉ thúy này không? Tôi ra giá hai mươi vạn.'
'Hai mươi vạn của ông để dành mua thuốc ngủ uống đi rồi sẽ mơ mua được nó, tôi trả bốn mươi vạn!'
'Năm mươi vạn, tôi sẽ mua nó với giá năm mươi vạn, cậu thanh niên, đây đã là giá tốt cho viên phỉ thúy này!'
Đám thương nhân bắt đầu chen chúc nhau trả giá, làm cho Lâm Phong dù ngoài nghành cũng cảm nhận được sức nóng của thị trường ngọc thạch.
'Mọi người xin đừng gấp, hôm nay tôi khẳng định sẽ bán phỉ thúy giải ra, nhưng chờ tôi giải xong phần còn lại có được không?'
Lâm Phong phất phất tay yêu cầu mọi người trật tự rồi nói.
Mọi người thấy vậy thì mới chịu ngưng trả giá, một vài tay thương nhân thì âm thầm tính toán kế sách để thu mua lại. Dù không sang tay ngay được thì với cơn sốt giá của thị trường phỉ thúy, bọn họ ghim hàng một thời gian rồi bán ra thì cũng sẽ kiếm được kha khá.
'Rè…Rè…'
Tiếng máy cắt rất nhanh lại vang lên. Lần này Lâm Phong cũng không mài sát như lúc nãy mà mở một cửa sổ, rửa sạch để lộ một màu xanh biếc. Sau đó gật gật đầu mài một cửa sổ ở phía đối diện. Hắn định cứ như vậy mà bán đi là được, không cần bỏ công sức mài ra cả viên. Dù sao mở hai cửa sổ ở hai bên có tính chất hoàn toàn khác với mở một cửa sổ.
Với hai cửa sổ lớn, hơn nửa màu xanh biếc xuất hiện đồng đều như thế này thì khẳng định phỉ thúy bên trong rất hoàn hảo.
'Trời đất ơi, lại lại là Cao cấp Băng chủng Hoàng Dương Lục.'
Mọi người quay lại nhìn người vừa thét lên, sau đó ồ lên, ném một cái nhìn đồng cảm. Thì ra người thét lên chính là trung niên họ Dương. Trong lòng mọi người đều rất thông cảm với ông ta, cho dù là ai thì nếu biết mình vừa bán hai viên cao cấp Băng chủng Hoàng Dương Lục với cái giá cục đá thì cũng sẽ có phản ứng như vậy mà thôi.
Đám thương nhân vừa im lặng lại bắt đầu ồ lên, nhao nhao trả giá. Tuy nhiên Lâm Phong đã giành nói trước:
'Các vị, hôm nay tôi giải hai mảnh phế liệu này chỉ là để luyện tập mà thôi, cộng thêm lúc nãy đã hứa sẽ bán tại đây rồi nên tôi sẽ gộp hai viên này bán một lượt, ai trả giá tốt thì tôi sẽ bán.'
'Haha, tiểu huynh đệ này, ta vừa thấy ngươi đã giống như bạn thân lâu năm, lời nói rất hợp khẩu vị của ta, ta trả giá hai viên này năm trăm vạn, vị huynh đệ thân mến, ngươi thấy thế nào?'
'Năm trăm vạn ngươi trực tiếp cầm viên nhỏ kia rồi đi về là được rồi, hừ, ta ra giá một nghìn vạn năm trăm vạn hai viên!' ( Một nghìn năm trăm vạn là mười lăm triệu, bạn đọc nào muốn dùng đơn vị nào dễ hiểu thì góp ý cho Độc Hành nhé! )
'Công ty châu báu Diệp thị ra giá ba nghìn vạn, mong vị tiên sinh này suy xét.'
Một giọng nữ vừa chen lọt vào đám đông lập tức ra giá. Cô gái này chính là Diệp Đồng, vừa được một nhân viên báo cáo nơi này có người giải ra hai viên phỉ thúy cao cấp Băng chủng Hoàng Dương Lục thì vội vàng chạy tới. Hai ngày nay nàng thật vất vả chạy ngược chạy xuôi, nhưng nguyên liệu vẫn chưa thấm tháp gì, vì vậy nghe có người giải ra phỉ thúy thì lật đật chạy tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!