Gã Ảnh tộc thấy vậy thì hai tay khép chặt, lập tức trước người xuất hiện hai cái đại thủ màu đen, không nói hai lời liền khép chặt hòng chặn đứng Chí Tôn Kiếm chiêu.
Chỉ thấy trong nháy mắt, Kiếm ảnh và đại thủ liền ầm ầm va chạm, sau đó tan vỡ thành điểm điểm tinh quang.
Thiên Sát thấy vậy thì cũng khép lại tâm tư khinh thị, bắt đầu cẩn thận ứng chiến.
Cách đó không xa, Lâm Phong cũng không hề thảnh thơi. Đứng trước mặt hắn là một gã cao giai Ảnh Tộc có tu vi Nguyên Anh trung kỳ, tay cầm một cái cổ cầm.
Cổ cầm này cực kỳ thần diệu, mỗi lần sát chiêu đánh tới đều phát ra âm ba kỳ dị đánh tan sát lục, hóa giải nguy cơ cực kỳ thần bí khó lường.
Lâm Phong ngay từ đầu vẫn chưa tung hết sức, bởi vì hắn trước sau đều cảm giác rất lạ, tựa như có chuyện gì đó không đúng vậy.
Lúc này, gã Ảnh tộc nhìn thấy Lâm Phong thất thần trong tích tắc, lập tức phản công.
Chỉ thấy cả điểm nhẹ một cái, lập tức một cái Hắc Kỳ hiện ra, phía trên lại có một loại hung thú kỳ quái.
Hắc kỳ vừa đón gió phiêu động, lập tức gã Ảnh Tộc bấm niệm pháp quyết, từ trong đó thình lình xuất hiện một con sói toàn thân kim quang sáng lòa, nhưng hai mắt thì âm u hắc khí xoay chuyển quanh thân.
Lâm Phong nhìn thấy cảnh này, không nói hai lời bàn tay vỗ xuống một cái.
Vô Ảnh Chưởng!
Chưởng ấn theo đó mà ra, tựa như một bàn tay vô hình vô ảnh nhưng cuồn cuồn sát khi chụp xuống.
Nhìn thấy con sói kia có vẻ quỷ dị khó lường, Lâm Phong liền không do dự xuất sử tuyệt chiêu, không chút nương tay.
Chỉ thấy Chưởng ấn ầm ầm đánh xuống chỗ con sói, cả người nó lập tức tứ phân ngũ liệt.
Lâm Phong nhìn thấy cảnh này thì không những không tỏ ra vui mừng mà còn nhíu mài, sau đó bỗng dưng khóe mắt co giật, cả người mờ nhạt rồi nhoáng một cái liền xuất hiện cách đó không xa.
Nhìn lại chỗ cũ, chỉ thấy ba đạo kim quang mỏng manh như sợi chỉ lóe qua, không gian nơi đó lập tức bạo liệt như bị cắt đứt vậy.
Bên cạnh lập tức xuất hiện thân ảnh con sói tràn ngập kim quang, lúc này nó cũng hơi giật mình vì Lâm Phong lại có thể tránh thoát một kích bất ngờ của nó.
Bản thân Lâm Phong lúc này cũng cảm thấy sau lưng một tầng mồ hôi lạnh. May là phản ứng nhanh, nếu không gánh chịu một cú vuốt kia thì hắn cũng ăn không tiêu.
Lúc này, Lâm Phong cũng cười lạnh, cả người lập tức biến đổi.
Bàn tay không chút do dự bắt quyết, cả người phù văn chói lọi, kim quang tràn ngập, hỏa phượng hoàng hư ảnh dung nhập sau lưng, một tia nhân quả bổn nguyên cũng xoay tròn trong mắt.
Cả người lập tức biến đổi thành Nhất biến Hỗn Nguyên Kim Thân.
Mà hầu như cùng lúc biến thân xong, Lâm Phong cũng không có chút do dự nào mà bàn tay khẽ lật liền xuất hiện một thanh hắc kiếm tỏa ra tràn ngập hàn quang, uy thế bức người, hắn lập tức cười gằn:
'Nếm thử Hỗn Nguyên Kiếm của ta xem!'
Nói xong, Lâm Phong không chút do dự một kiếm chém xuống.
Lập tức một đạo kiếm quang hơn trăm trượng từ trên bầu trời theo đó bổ xuống.
'Ngao~~'
Con sói ngao lên một tiếng, nhìn trăm trượng kiếm quang ầm ầm bổ tới, cũng ngay lập tức gồng người vỗ tới một cái.
Một tia sáng bạc hình vòng cung mang theo kim quang chói lọi cũng không khách khí đón đỡ thế công của kiếm quang.
'Ầm~'
Kiếm quang cùng tia sáng bạc va vào nhau tạo thành khí lãng càn quét chung quanh, mặt biển cũng theo đó run lên bần bật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!