( Tối nay mình có việc nên hôm nay đăng chương sớm! )
~~
Lâm Phong dẫn theo một nhóm hai mươi người nhanh chóng bay đi.
Gương mặt của Lâm Phong trước sau vẫn thủy chung không thay đổi, bộ dáng lạnh nhạt kiệm lời.
Sau khi bay được một khoảng xa, Lâm Phong trầm ngâm một chút liền phân phó hai mươi người thành năm nhóm, tản ra khắp mọi nơi chờ động tĩnh.
'Mọi người chú ý cẩn thận, chỉ cần dị động thì lập tức quay về nơi đóng quân, không được tự ý dừng lại chiến đấu để tránh phát sinh thương vong không cần thiết!'
'Được, đội trưởng!'
Hai mươi người cung kính tuân lệnh, sau đó tỏa ra mấy hướng bắt đầu rà soát tất cả khu vực phụ cận.
Lâm Phong nhìn mấy người bay đi, tay liền đưa lên cằm vuốt vuốt suy ngẫm.
Lúc nãy, khi nói chuyện với nữ tu họ Liễu, Lâm Phong vô tình cảm ứng được nhiều khí tức ba động phía sau nữ tu Hóa Thần này, hơn nữa, có một khí tức làm cho hắn cũng cảm thấy lạnh cả sống lưng. Khả năng cực cao là có một tồn tại thâm bất khả trắc cũng đang ẩn thân bên cạnh nàng ta.
Mà đối với Lâm Phong, chuyện này có ý nghĩa gì thì hắn cũng tự hiểu.
Đó chính là ngoài bọn họ ra, thì Nhân Đạo Minh không chừng cũng có sắp xếp thêm thủ đoạn ứng phó. Nhất là với những tu sĩ Hóa Thần này, thủ đoạn thần thông không phải thứ mà những kẻ có tu vi thấp có thể tưởng tượng ra.
Hơn nữa, Nhân Đạo Minh cũng không phải là tay mơ chỉ có cái tiếng. Lâm Phong tin rằng, trải qua thời gian dài dòng năm tháng, thực lực trong âm thầm của Nhân Đạo Minh chắc chắn không phải chuyện đùa.
Cũng vì vậy, Lâm Phong đối với trận chiến này cũng có thêm chút lòng tin.
Ngẫm nghĩ xong xuôi, Lâm Phong lắc mình đến một hòn đảo nhỏ bên dưới.
Sau khi xuống đảo, Lâm Phong bắt đầu bận rộn bố trí một cái pháp trận.
Pháp trận này cũng không phải loại cao thâm gì, chỉ đơn giản là một cái cổ trận có tác dụng phóng đại thần thức, giúp cho người trong mắt trận có thể mơ hồ thăm dò động tĩnh ở nơi nào đó xa hơn khả năng của bản thân đến gần gấp đôi.
Mặc dù chỉ có mỗi tính năng này mà không có hiệu dụng phòng thủ hay tấn công gì, nhưng đối với hoàn cảnh và nhiệm vụ của hắn hiện nay thì không còn gì thích hợp bằng.
Sau khi đặt chân xuống mặt đá gồ ghề giữa đảo, bàn tay vung lên lập tức bay ra một đống lá cờ đủ màu sắc, một số viên ngọc thạch không rõ tên được điêu khắc những phù văn kỳ lạ.
Lâm Phong sau khi xuất ra những thứ này, cũng không nói hai lời liến bắt đầu bay tới bay lui bố trí, sắp xếp một cái trận pháp hình lục giác.
Cũng may là Lâm Phong vốn đã luyện tập thành thục, hơn nữa đối với đại chiến lần này cũng khổ tâm suy tính, cho nên đã sớm luyện chế một vài loại trận pháp có hiệu quả thiên kỳ bách quái, rất thích hợp dùng cho loại đại chiến số đông như thế này.
Bận rộn suốt một ngày, Lâm Phong nhìn một cái Lục giác pháp trận đã thành hình mà mỉm cười.
Trận pháp này có diện tích không lớn, chỉ chừng vài chục mét, nhưng mỗi góc lại cắm một cây trận kỳ, được nối với nhau bằng những đường phù văn. Mỗi khi phù văn giao nhau lại có một viên ngọc thạch trấn áp lên.
Đồng thời, trong mỗi góc lại có một nơi đặt Linh thạch để làm nguồn cung cấp năng lượng cho toàn bộ pháp trận.
Năm góc năm loại linh thạch thuộc tính khác nhau, riêng góc thứ sáu cho bản thân Lâm Phong chủ trì.
Chỉ thấy Lâm Phong nhanh chóng móc ra mấy viên linh thạch cấp thấp để vào năm góc của pháp trận.
Đối với loại pháp trận giản lược này, chỉ cần linh thạch hạ phẩm là được, Lâm Phong cũng không dự định phung phí cao giao linh thạch cho loại pháp trận này.
Rất nhanh, năm viên linh thạch với thuộc tính ngũ hành được Lâm Phong khảm vào từng góc, lập tức âm thanh cộng hưởng vang lên, quang mang chớp động lóe sáng rồi thình lình, cả tòa pháp trận đột nhiên như chìm vào trong đất không chút dấu vết.
Lâm Phong thấy cảnh này thì cũng ra vẻ đã dự liệu trước, chỉ niệm pháp quyết sau đó hô một tiếng:
'Trận Khởi!'
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!