Chương 13: Hiểu lầm?

'Tên ôn thần kia quay trở lại thật! Chẳng lẽ hắn nghe được? Không có khả năng…'

Hắc Trảo hoảng hốt nhìn thân ảnh dần đến gần, ngay cả tâm tư trốn chạy cũng không nổi lên được.

'Vừa rồi là vị hảo hán nào muốn đánh tại hạ ra bã vậy?'

'Là hắn!'

Mọi người trăm miệng một lời chỉ vào Hắc Trảo. Trong lòng căm phẫn sục sôi, nếu không phải cái miệng ăn hại của Hắc Trảo thì tên ôn thần này có thể quay lại sao?

Gã béo lùn tức giận quên cả cơn đau hai bên cánh tay, một cước đạp Hắc Trảo đang run rẩy ra trước mặt Lâm Phong, tức giận mắng:

'Chính là tên này muốn thỉnh giáo đại hiệp!'

'Ồ, chắc võ công của vị huynh đài cũng vô cùng tinh thâm muốn chỉ giáo cho tại hạ vài chiêu đúng không? Nhưng mà tại sao tại hạ lại nghe cái gì Má cái gì nó, không biết huynh đài nói ai?'

Lâm Phong như cười mà không phải cười nhìn Hắc Trảo, ánh mắt vô hình tóa ra chút sát khí làm cho Hắc Trảo bị dọa vỡ mật.

Thì ra vừa rồi Lâm Phong đang muốn rời đi, dù đi được một quãng xa nhưng thần thức vẫn như có như không quan sát bên này, ai dè nghe được Hắc Trảo này lại lấy hắn ra để lấy số, cho nên Lâm Phong định quay lại cho hắn số của trại hòm luôn.

'Đại ca, đại hiệp, đại sư huynh, đại tổ tông, xin tha cho em lần này, em lỡ dại, thật sự em không phải chửi má ai hết, em nói là má…. em đột nhiên nhớ má của con thằng bạn em, à nhầm, em nhớ má em…'

Hắc Trảo càng nói càng lúng túng, cả người run rẩy, đây chính là tác dụng của việc vừa rồi Lâm Phong vận dụng một chút tác dụng chấn nhiếp của Càn Khôn Nhãn.

Lâm Phong bước tới, Hắc Trảo thấy Lâm Phong bước tới thì không dám động thủ, chỉ lẳng lặng đứng tại chỗ chuẩn bị chịu trận, chỉ mong thành thật một chút thì Lâm Phong sẽ xuống tay nhẹ hơn. Ai ngờ đứng nửa buổi mà ko thấy Lâm Phong ra tay.

Thì ra Lâm Phong trực tiếp bước qua người Hắc Trảo đi tới bên cạnh tên béo, hỏi:

'Anh tên gì?'

'Không dám, tiểu đệ tên Vương Béo. Đại ca có gì sai bảo?'

Vương Béo lí nhí hỏi. Bản thân Vương Béo cũng hơn ba mươi tuổi, còn Lâm Phong chỉ là một thanh niên hai mươi mấy tuổi, nhưng gã gọi đại ca rất thuận miệng, trong lòng thầm nghĩ mình luyện Sư Tử Hống khổ công mười mấy năm xem ra cuối cùng cũng có đất dụng võ.

'Đại ca gì, tôi chỉ là người bình thường thôi, cũng không phải đại ca đại hiệp gì cả. Anh biết chạy xe không?'

'Tất nhiên biết, nhưng hai tay của tôi…'

Vương Béo nghe ra ý của Lâm Phong, nhưng gã nhìn nhìn hai tay mình cười khổ.

'Biết là tốt rồi! Cánh tay sao…'

Nói rồi, Lâm Phong bước tới tay liên tục chỉ mấy chỉ vào hai bên cánh tay của Vương Béo. Thấy cảnh này, tròng mắt Vương Béo co rút một cái, sau đó kiểm tra thử hai tay của mình thì thấy đã phục hồi lại, mặc dù còn có chút đau nhưng trở về điều dưỡng lại một chút thì cũng không có vấn đề gì.

Vương Béo quá đỗi mừng rỡ, kích động muốn quỳ xuống tạ ơn nhưng Lâm Phong phẩy nhẹ một cái làm gã không thể nào quỳ xuống được, đành lúng túng đứng đó, vô cùng xấu hổ. Chính mình vừa tìm người ta gây chuyện, đòi hai tay người ta, giờ lại được người ta chữa lại hai tay cho mình, cuộc sống đúng là không thể lường trước điều gì!

'Khỏi cần cảm kích, nam nhân bái cha mẹ, bái thiên địa, không phải cứ muốn quỳ là quỳ được!'

Lâm Phong ngữ khí nghiêm túc, bình thản nói.

'Dạ dạ, ân nhân ngài nói cái gì chính là cái đó đúng, tuyệt đối là chân lý!'

Công phu Sư Tử Hống của Vương Béo đang dần có xu thế tiến thêm một bước thành Sư Tử Nịnh a, hơn nữa còn càng nịnh càng nghiện.

'Hắc hắc, nếu hai tay anh đã khỏe rồi thì chở tôi đi một nơi. Dù sao nãy giờ mấy anh cũng làm mất thời gian của tôi quá, xem như trả giá một chút đi!'

'Ân nhân ngài nói gì thế, đừng nói chở đi một vòng, cho dù ngài kêu ta nhảy vào chảo dầu ta tuyệt đối vui vẻ nhảy vào mà không có nửa câu oán hận.'

'Bớt vuốt mông ngựa đi ông anh, đi thôi~'

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!