Sắc mặt Sơ Vũ như thể bị sét đánh, nhìn anh đầy kinh hãi, nói chuyện cũng bắt đầu lắp ba lắp bắp: "Anh, anh, anh... sao lại..."
Thẩm Trạc chỉ thấy buồn cười, cúi mắt nhìn cô gái đang sững sờ đến ngây người, anh cũng chẳng tức giận gì, vẫn giữ nguyên vẻ "chân thành" như mọi khi.
Chỉ thế thôi.
"Vừa nãy anh không đóng cửa, cách âm bằng không."
Sơ Vũ hoàn toàn không có ấn tượng gì về chuyện đó, đây là lần đầu cô sống chung phòng với người khác, còn chưa quen với kiểu sinh hoạt lúc nào cũng phải để ý đến sự riêng tư như này.
Tin tốt duy nhất chính là cô đã quá quen với việc mất mặt trước Thẩm Trạc rồi.
Bởi vì đã mất mặt vô số lần.
Cô bối rối đến tay chân luống cuống, lúng túng vân vê ngón tay, cố gắng biện hộ cho mình: "Cái đó là em nói mê thôi, anh biết đấy, có người lúc mới tỉnh dậy hoặc chưa tỉnh hẳn thì thường hay nói mớ ấy mà..."
"Tôi thấy em bây giờ vẫn đang nói mê thì đúng hơn." Thẩm Trạc cười khẩy một tiếng, thẳng thừng bóc trần cô không chút nương tay.
Anh cảm thấy người này thật thú vị, mặt mũi nghiêm túc, ánh mắt vô tội, thế mà nói dối mặt không đổi sắc.
Sơ Vũ xác định một điều: người này càng lúc càng cay nghiệt.
Cô tròn mắt nhìn anh, mắt to chớp chớp, giọng nói mềm mềm dẻo dẻo, "Vậy... em mời anh uống một ly trà sữa full đường nha, cho ngọt cái miệng lại chút..."
Cô nói chuyện kiểu này, chắc chắn là ngọt hơn một tí rồi chứ?
"Anh Thẩm ơi?" Sở Vũ nhỏ giọng thăm dò gọi: "Anh Thẩm Trạc? Còn giận không ạ?"
Thẩm Trạc cụp mắt nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh hơi xếch lên nhưng vẫn lười biếng, lười cả giận: "Người mắng tôi nhiều rồi, giận làm gì?"
Sơ Vũ cảm thấy đây chắc chắn là kiểu người mà người ta muốn mắng cũng không dám mắng, tại sợ ảnh thấy sướng.
Thẩm Trạc cảm thấy trêu người đủ rồi.
Bên kia ghế sô
-pha có đặt máy lọc nước và bể cá, không tiện đi qua, nên anh nhấc chân bước về phía bên cô.
Chiều cao 1m88 lập tức phủ xuống người Sơ Vũ một vùng bóng tối, lúc anh bước qua, chân dài vô tình chạm phải tay cô đang đặt trên đầu gối.
Nhiệt độ truyền qua lớp quần áo mỏng như bị cô bắt trọn.
Chỉ một giây thôi, cả người Sơ Vũ như bị điện giật khẽ run lên, từng tấc da tấc thịt như có kiến bò qua, cơn ngứa ngáy mơ hồ từ sáng nay đến giờ đột nhiên vỡ òa.
Đầu óc cô quay cuồng, trời đất đảo lộn.
"Làm gì thế?" Giọng nói lạnh nhạt của Thẩm Trạc kéo cô về thực tại.
Sơ Vũ ngớ người "à" một tiếng, mãi mới hoàn hồn, cúi đầu thấy bàn tay mình đang nắm chặt vạt áo anh, siết đến mức như muốn giật áo người ta xuống vậy.
Đầu ngón tay lơ đãng chạm vào mu bàn tay anh, làn da tiếp xúc mang theo cảm giác như dòng suối mát lạnh, chậm rãi thấm vào tận đáy lòng cô.
Cơn ngứa âm ỉ tận tim gan mới được xoa dịu một chút.
Nhưng cô lại giống như bị bỏng, lập tức buông tay: "Không có gì!"
Thẩm Trạc nhìn khuôn mặt bắt đầu đỏ lên của cô, chỉ thấy buồn cười, cô gái này từ lần đầu gặp đã không bình thường rồi.
Cảm giác này... anh chỉ từng thấy ở thằng cháu họ học tiểu học của thằng bạn thân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!