Sơ Vũ còn đang loay hoay không biết nên giải thích sao cho xuôi, thì Thẩm Trạc đã lười biếng mở miệng trước: "Đừng có hễ có chuyện gì là lôi quan hệ nam nữ vào."
Phương Bác cũng tự thấy mình nói hơi quá, xoa xoa mũi, "Thế còn gì nữa? Anh em họ?"
Sợ cậu ta càng nói càng lạc đề, Sơ Vũ nhanh chóng lên tiếng ngăn lại, dù sao sau này mấy người này mà đến nhà tìm Thẩm Trạc cũng sẽ biết, cô chủ động giải thích: "Em với anh ấy cùng thuê một căn hộ ở ghép."
Thẩm Trạc nhìn Phương Bác, khẽ gật đầu như kiểu tặng kèm một lời phán: "Tẩy não đi."
Phương Bác cười ngượng với Sơ Vũ.
"Ồ, thì ra khách thuê mới là em đấy à. Thế bọn anh về trường trước đây, em đi với anh Thẩm thì cũng không phải lo gặp b**n th** nữa."
Hai nhóm tách nhau ra. Trên đường từ đồn cảnh sát về đến khu chung cư, vẫn có vài nhóm sinh viên lác đác, nhưng Sơ Vũ thì vẫn chưa hết bàng hoàng vì chuyện vừa rồi.
"Em sợ lắm à?" Thẩm Trạc bỗng hỏi.
Không phải anh cố tình để ý, mà là người bên cạnh run rõ ràng đến mức như thể chuẩn bị gục ngã bất cứ lúc nào.
"Hả?" Sơ Vũ lúc này mới nhận ra tay mình nắm chặt bên hông vẫn còn đang run. Trời hè mà cơ thể cô lại lạnh như băng.
Cô lắc đầu, "Cũng không đến nỗi, hắn bị đưa vào đồn rồi, chắc sẽ không quay lại nữa."
Thẩm Trạc nhìn sắc mặt cô vốn dĩ đã trắng, giờ lại càng tái nhợt. Gương mặt nhỏ nhắn mộc mạc không son phấn, đôi mắt hạnh long lanh nước trông cứ như học sinh tiểu học.
"Không cần phải gồng. Gặp chuyện như vậy sợ là chuyện bình thường."
Thật ra Sơ Vũ không đến mức quá sợ hãi. Hồi trước từng bị gia đình ép đi học Taekwondo một thời gian, cộng thêm thể lực trời sinh khá tốt, nếu thật sự xảy ra chuyện nguy hiểm thì cô vẫn có thể liều một phen.
Chỉ là phản ứng run rẩy này nằm ngoài tầm kiểm soát.
"Thế anh có cách nào không?" Sơ Vũ tò mò, chẳng lẽ cách của anh chỉ là hỏi vậy thôi?
Không khí im lặng trong chốc lát.
Sơ Vũ thấy hơi ngượng. Không phải cô có ý nghĩ gì đen tối, mà là theo kinh nghiệm từ mấy bộ phim và truyện ngôn tình cô từng xem, thì đến đoạn này, nam chính thường sẽ thể hiện chút khí chất đàn ông của mình.
Ví dụ như nắm tay, hoặc khoác vai gì đó.
Rồi cô nên phản ứng thế nào? Nếu đồng ý thì hai người vốn chẳng thân thiết gì, hơi kỳ. Còn nếu từ chối, anh có khi nào vì mất mặt mà bỏ cô lại giữa đường không?
Khi đó mới thật sự đáng sợ á.
Sơ Vũ còn đang lăn tăn suy nghĩ, thì bên tai đã vang lên giọng nói lười biếng của ai kia: "Vậy thì em hét to lên giữa đường là tôi bị tâm thần, đảm bảo ai cũng sẽ dòm em suốt đường đi. Lúc đấy bận lo xấu hổ, còn đâu mà sợ nữa."
Sơ Vũ: ...
Đây mà là người nói ra hả trời?
Cô cúi đầu bước nhanh về phía trước, không buồn liếc sang cái bản mặt đẹp trai đang đi bên cạnh: "Thần y à, giờ em hết sợ rồi đấy."
Bên cạnh vang lên tiếng cười trầm thấp, giọng anh nghe lạnh lạnh, mà lạ thay lại khiến nửa người cô như tê dại.
Chắc chắn cái giọng này được luyện đàng hoàng!
"Giỡn thôi mà." Thẩm Trạc đổi vị trí đi, nhường bên trong cho cô: "Đi sát trong."
Sơ Vũ thầm cảm kích. Sau này ai dám chê "vịt đực" thì cô là người đầu tiên phản đối! Rõ ràng tử tế hơn Giang Ký Bạch nhiều!
Cô và Giang Ký Bạch từng quen nhau hai tháng, mỗi lần ra ngoài, anh ta chưa bao giờ để ý mấy chuyện nhỏ nhặt kiểu này. Mà mấy chuyện nhỏ ấy mới là thứ bộc lộ rõ phẩm chất con người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!