Chương 46: Lao thẳng vào lòng

Ánh mắt hai người giao nhau, hiếm khi cùng nghiêm túc như vậy. Tầm mắt của Thẩm Trạc gắt gao bám theo cô.

Sơ Vũ ngẩng đầu, ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi nghiêm túc nói: "Em... không hiểu."

Thẩm Trạc hít sâu một hơi, cảm thấy vừa rồi mình đúng là gảy đàn cho trâu nghe: "Nếu có một khả năng, là tâm lý và sinh lý em muốn, hoặc em thích, lại không phải cùng một người thì sao?"

Sơ Vũ sững người. Cô chưa từng nghĩ đến vấn đề này, bởi hiện tại cô chỉ cần cân nhắc xem cơ thể mình thích ai là đủ rồi.

"Anh yên tâm." Cô kéo vạt áo anh, nghiêm túc đảm bảo: "Trong thời gian nhờ anh giúp, em sẽ không thích người khác đâu."

"Tôi cần một chút thời gian." Thẩm Trạc bỗng đứng dậy, cố gắng không nhìn vào đôi mắt tội nghiệp kia của cô, rồi tự mình bước vào phòng.

Sơ Vũ cũng bắt đầu nghĩ: nếu để Thẩm Trạc giúp cô, dường như bản thân chẳng thể mang lại cho anh chút lợi ích nào.

Bên kia, Thẩm Trạc rút điện thoại ra: "Ra đây."

Thịnh Diễm: "? Tôi đâu phải người hầu của cậu, đại ca."

"Một cô gái nói sẽ không thích người khác và nói thích tôi, ý nghĩa giống nhau không?"

Thịnh Diễm: "Chắc giống. Loại trừ mà, loại bỏ hết người khác thì chẳng phải chỉ còn mình cậu sao? Đây lại là đề bài EQ cao gì thế?"

Thẩm Trạc cảm thấy, người phát minh ra phương pháp loại trừ quả thật là thiên tài.

"Thế tại sao thích mà không ở bên nhau, nguyên nhân là gì?"

Thịnh Diễm: "Cái này nhiều lắm. Có người thích mập mờ nhưng không thích yêu, có người thấy quen nhau quá ngắn. Nếu trường hợp cậu nói là cậu thì phải thêm một nguyên nhân."

"Nguyên nhân gì?"

Thịnh Diễm: "Cậu nói chuyện khó nghe quá, ai mà muốn bị cậu từ chối."

Thịnh Diễm còn thêm: "Thật sự tôi rất tò mò, cái miệng độc như cậu, tự l**m một cái có bị trúng độc chết không?"

Thẩm Trác: "Cút."

[Chuyển khoản 8888]

Thịnh Diễm: "Đây là phần thưởng cho việc trả lời đúng hả? Tôi còn có thể trả lời tiếp! Đại ca ơi, anh trai ơi..."

Sơ Vũ vốn đang ngồi ngẩn người trên sofa, còn chưa kịp định thần thì đã thấy Thẩm Trạc với gương mặt rạng rỡ bước ra khỏi phòng, đứng ngay trước mặt cô.

"Tôi đồng ý. Sau này, lúc em khó chịu có thể tìm tôi."

Sơ Vũ bấm ngón tay, lí nhí: "Nhưng em hình như chẳng giúp được gì cho anh cả. Bài tập em không làm được cho anh, nấu ăn em cũng chẳng biết."

Đôi mắt cô bỗng sáng lên: "Hay là em đưa tiền cho anh nhé?"

Vẻ tươi vui trên mặt Thẩm Trạc ngay tức thì sầm xuống. Anh nghiến răng nghiến lợi nhìn cô, giọng u ám: "Tôi không phải trai bao, không cần tiền."

Nghĩ tới chuyện này, sắc mặt anh càng lạnh lẽo: "Còn nữa, về cái chủ đề trai bao ấy, lát nữa chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng."

Sơ Vũ thấy đầu hơi đau: "Thế em nghĩ mãi cũng không ra mình có thể làm gì cho anh..."

Thẩm Trạc nhàn nhạt cất lời: "Bài tập của em, rồi cả chuyện nấu ăn... hình như từ trước đến nay đều là tôi lo hết."

"Á... ừ nhỉ." Sơ Vũ cẩn thận ngẩng mắt nhìn anh, cảm thấy hình như đúng thật.

"Cho nên thêm một chuyện này, tôi cũng không ngại." Thẩm Trạc nói, ánh mắt bắt gặp vẻ mừng rỡ đến phát sáng của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!