Thẩm Trạc hơi nhướn mày, liếc nhìn cô, đến nước này rồi mà còn muốn chối à?
Sơ Vũ cảm thấy quãng đường dài nhất đời này cô từng đi chính là mấy cái chiêu trò của Thẩm Trạc. Cô vội chỉ đại về hướng màn hình máy tính: "Anh có biết làm không đấy? Không lẽ không làm được nên mới cố tình đánh trống lảng?"
"Chiêu khích tướng với tôi vô dụng." Thẩm Trạc nhàn nhạt nói, loại bài tập cỏn con này, anh nhắm mắt cũng gõ xong.
Sơ Vũ lén bĩu môi.
Nhìn tay thì sao, yêu cái đẹp là bản năng con người, cô vừa lẩm bẩm vừa nghiêng đầu: "Hôm đó bác sĩ còn nói có mấy cô gái tim đập loạn nhịp khi ngồi đối diện, là thật hả? Không phải bị anh dọa chứ?"
Dù gì thì lúc Thẩm Trạc im lặng, cái khí chất "người lạ miễn đến gần" của anh cũng đủ áp lực rồi, mà mở miệng nói chuyện thì càng thêm sát thương.
Thẩm Trạc lưu bài làm xong, cất vào thư mục, nghiêng đầu liếc cô.
"Em để tâm vụ này lắm à?"
Bác sĩ là nam hay nữ còn chẳng nhớ, vậy mà lời đó thì nhớ rành rọt.
"Chỉ là tò mò thôi." Sơ Vũ chỉ thắc mắc, một ngôi trường rộng như Đại học Kinh đô, Thẩm Trạc ở đây bốn năm rồi mà không có ai khiến anh động lòng sao?
Anh kén đến mức nào vậy trời?
Cô thấy anh tắt phần mềm đi, liền ôm lấy laptop của mình chuẩn bị vào phòng. Ngoài mấy môn chuyên ngành còn có công việc riêng phải làm.
"Em bị dị ứng với không khí à?" Thẩm Trạc bất ngờ hỏi.
"Hả?" Sơ Vũ ngớ ra, còn tưởng Thẩm Trạc đang mỉa mai.
Nhìn theo ánh mắt anh, cô thấy cánh tay mình đầy vết đỏ do khó chịu mà gãi.
Trên làn da trắng, nhìn càng rõ.
"Không có, muỗi cắn đấy, em gãi thôi." Cô bịa đại, nghĩ lại tối hôm đó đáng ra phải đòi tên b**n th** kia tiền bồi thường tổn hại tinh thần mới đúng.
Thẩm Trạc ngồi trên sofa, chơi điện thoại trong khi nhìn bóng lưng cô biến mất sau cánh cửa.
Z: Tôi vừa phát hiện một chuyện.
Thịnh Diễm: ? Dạo này cậu cứ xài cái wechat này suốt, bảo sao tôi nhắn mãi không thấy rep.
Thịnh Diễm: Chuyện gì đấy? Không lẽ tỉnh ngộ rồi, muốn chuyển cho tôi một triệu?
Z: Tôi thấy hình như có người thích tôi.
Thịnh Diễm: Ai thế? Có thể chống đỡ được "công lực" của cậu cơ à? Mà sao cậu chắc là người ta thích?
Z: Nãy cô ấy ghen. Thế chắc chắn là thích tôi rồi.
Thịnh Diễm: ? Chưa yêu đương gì đã biết ghen, ăn dấm trình này chắc bạn bè Sơn Tây?
Thịnh Diễm: Đừng mơ nữa, người ta có khi chỉ mỉa mai cậu thôi, đừng tự ảo tưởng.
Z: Cút.
Thẩm Trạc liếc dòng tin nhắn cuối cùng mà chẳng mảy may để ý.
Sơ Vũ vì muốn chạm tay mà chịu chi sáu vạn cơ đấy, không phải thích thì là gì?
Nếu không phải thích mà chỉ là thèm mỗi cơ thể, thì chẳng phải lưu manh quá rồi sao?Cuối tuần, Sơ Vũ suy đi tính lại, vẫn thấy nên "trang bị đầy đủ" thì hơn. Cái gọi là "trang bị đầy đủ" chính là mũ, khẩu trang, kính râm, một món cũng không thiếu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!