Chương 38: Sáng nay gặp tận mặt

Giọng của Thẩm Trạc kéo Sơ Vũ ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh nói đúng, chuyện đó vốn chẳng liên quan đến cô, cũng không phải lỗi của cô. Cô chỉ là vì phép lịch sự mà hỏi han một chút thôi.

Người cũng rời đi rồi, cô dừng lại làm gì nữa? Đích đến chỉ cách một đoạn ngắn, nếu không chạy xong, tuần sau chắc chắn sẽ phải thi lại.

Mấy chục mét cuối cùng không còn gian nan như đoạn đầu. Thậm chí lúc qua vạch đích, cô còn chưa kịp nhận ra là mình đã về đích rồi.

Không rõ là vì quá mệt hay vì lý do nào khác, đầu óc cô vẫn còn mơ màng.

"Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?" Ôn Lê bước đến đỡ cô, lúc nãy có người ngã trên đường chạy, âm thanh không nhỏ.

Sơ Vũ lắc đầu: "Không biết, cậu ta vừa chạy vừa nói chuyện với tớ, tớ cũng không để ý."

Đầu óc vẫn còn lơ ngơ thì trước mặt bỗng xuất hiện một chai nước. Sơ Vũ ngẩng lên, thấy là Thẩm Trạc, liền nhớ ra lúc nãy là giọng anh vang lên.

"Dừng lại là định thi lại à?"

Sơ Vũ đúng lúc đang khát, vừa định vặn nắp chai thì nhận ra nắp đã được mở lỏng sẵn, bèn quay sang hỏi Thẩm Trạc: "Anh uống rồi à?"

"Chưa." Thẩm Trạc nhíu mày nhẹ, cô đúng là ngốc thật đấy. Anh đưa tay ngăn cô mở nắp, "Chút nữa hãy uống."

Sơ Vũ sực nhớ sau vận động mạnh thì nên nhịn chút, đành đặt chai xuống. Bên khu nghỉ đang tụ người lại, cô nhìn sang rồi nói: "Bọn mình qua đó xem sao nhé?"

Ôn Lê gật đầu: "Không qua thì tí lại bị đám người đó đâm chọt sau lưng ấy."

Bên khu nghỉ, Giang Ký Bạch vừa đi siêu thị mua nước về thì Cảnh Vân đang ngồi ghế nghỉ ngơi, vừa thấy Lâm Chu Chu chạy xong bước qua liền gọi với lại.

"Giữa chúng ta chẳng có gì để nói cả." Lâm Chu Chu như một thùng thuốc súng chực phát nổ, "Cậu biết rõ tôi thích Giang Ký Bạch trước, vậy mà bây giờ cậu lại ở bên anh ấy. Sao lúc trước không nói?"

Cảnh Vân mắt đỏ hoe, nắm lấy tay cô ta: "Giang Ký Bạch đến tìm tớ chẳng qua là để dằn mặt, tớ không dám từ chối nên mới đồng ý thôi. Vài ngày nữa anh ấy hết giận, chắc chắn sẽ chia tay với tớ."

"Chu Chu, thời gian này tớ ở cạnh anh ấy, tớ sẽ luôn gọi cậu theo cùng. Như vậy chẳng phải cậu có cơ hội tiếp cận sao?"

Lâm Chu Chu nửa tin nửa ngờ: "Cậu không thích Giang Ký Bạch thật à? Là bị ép à?"

Cảnh Vân lập tức gật đầu: "Thật mà. Chỉ cần cậu luôn ở cạnh tớ, chẳng lẽ Giang Ký Bạch lại không để mắt đến cậu?"

Khi Sơ Vũ và mấy người bạn đi tới thì vừa khéo Giang Ký Bạch mang nước quay lại.

Cảnh Vân đang ngồi trên ghế rửa vết thương bằng nước sạch, đau đến nhăn cả mặt, tay còn níu chặt lấy tay áo nam sinh bên cạnh.

Vì mấy bạn nữ vừa rời khỏi đường chạy, lục tục kéo về nghỉ, lại đều là bạn cùng lớp, cộng thêm Cảnh Vân bình thường tính cách không tệ, nên có khá đông người vây lại xem.

"Sao lại ngã được nhỉ?" Có người nhìn vết thương nơi đầu gối cô ta, lên tiếng an ủi.

Đầu gối trắng nõn bị trầy cả mảng, máu rỉ ra, nhìn mà giật mình.

Cảnh Vân ngẩng lên, ánh mắt vô tình lướt qua Sơ Vũ, rồi lại như muốn nói mà thôi. Người xung quanh nhìn thấy Sơ Vũ cũng có mặt, ánh mắt bắt đầu đảo qua đảo lại giữa ba người.

Dù gì đây cũng là drama hot nhất Khoa Công nghệ Thông tin hiện giờ.

Sơ Vũ ghét nhất kiểu ánh mắt "ngậm lời trong bụng" đó, như thể đang nghẹn một cục tức vậy. Cô nhàn nhạt mở miệng: "Nhìn tôi làm gì, tôi đâu có cấm cậu nói chuyện."

Thẩm Trạc đứng sau khẽ nhướng mày, câu này có khí thế phết đấy.

Cảnh Vân thấy cô phản ứng như vậy, lập tức nước mắt tuôn như mưa: "Tôi chỉ muốn giải thích một chút... Tôi không cố ý ở bên... với anh ấy. Không ngờ cậu lại không muốn nói chuyện với tôi..."

"Lúc đó đang chạy tám trăm mét, tôi thở còn không ra hơi, cậu nghĩ tôi còn có sức nói chuyện sao?" Sơ Vũ thật sự không hiểu nổi. Cô không biết mục đích của Cảnh Vân là gì.

Nếu cô ta thích Giang Ký Bạch thì hiện giờ cũng đã thành người yêu rồi, còn kéo cô vào làm gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!