Chương 35: Em đúng là nữ lưu manh

Giấc ngủ của Thẩm Trạc vốn rất nông, hôm nay uống rượu xong hiếm hoi mới nằm mơ, ý thức còn mơ hồ, khung cảnh xung quanh đã hóa thành phòng khách trong nhà.

Bên tai toàn là tiếng ồn ào lờ mờ, trong đó tiếng Thịnh Diễm reo hò gần như chiếm trọn một nửa.

Anh vẫn còn hơi ngơ ngác, chưa kịp phản ứng thì đã bị ai đó đè ngửa lên sofa.

"Thẩm Trạc! Anh cứ ngoan ngoãn chịu trói đi."

Sơ Vũ cười rạng rỡ, cả người như thể sắp nhào vào cưỡng hôn anh.

Thẩm Trạc ngẩng đầu, thấy người đang quỳ lên bụng mình chính là Sơ Vũ, anh cảm nhận rõ bụng mình bị đè bởi thứ gì đó.

"Xuống đi." Anh đưa tay ngăn cô gái đang định nhào tới, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, "Chỉ là trò chơi thôi mà."

Trong chớp mắt, ánh mắt Sơ Vũ liền biến thành vẻ tội nghiệp, "Chẳng lẽ anh muốn em bị phạt à? Coi như bị chó cắn một cái đi, kết thúc nhanh thôi."

Rồi thứ mềm mềm, ấm áp kia chạm xuống môi anh, nhẹ nhàng cọ xát lên cánh môi Thẩm Trạc, khiến não anh trống rỗng, chỉ còn lại một phản ứng duy nhất.

Mềm thật đấy. Chỉ là lẫn chút hơi rượu nhè nhẹ, mùi vị như hòa vào hương đào, rất giống rượu đào sủi bọt uống vào sẽ lâng lâng.

Nhấp một ngụm, lớp khí ga lăn tăn sẽ nổ tung trong khoang miệng.

Sau đó khung cảnh lại chuyển một cái vèo, anh thấy Sơ Vũ đang giơ cao điện thoại, cười cực kỳ gian xảo nhìn anh: "Thẩm Trạc, anh cũng không muốn ảnh anh tô son bị em tung ra chứ?"

"Em sẽ đăng lên diễn đàn trường Kinh Đô ngay bây giờ ha ha ha ha ha! Anh có hét rách cổ họng cũng chẳng ai đến cứu đâu!"

Thẩm Trạc đưa tay định giật lấy điện thoại của cô, nhưng không giành được, ngược lại còn đụng trúng thứ gì đó ấm áp mềm mại cùng một lớp lông mịn, anh bỗng bừng tỉnh.

Trong bóng tối, anh cảm nhận được một bên giường bị lún xuống, cứ tưởng là Hamburger nửa đêm không ngủ lại leo lên giường mình.

Thế mà còn ngủ bên cạnh!?

Thẩm Trạc còn chưa kịp đẩy chó xuống giường thì một thứ gì đó như bạch tuộc đã quấn chặt lấy anh, đôi chân trực tiếp đè lên hông.....!?

Anh giật mình. Bảo sao trong mơ lại cảm thấy bụng mình bị đè nặng.

Tiếng lẩm bẩm mơ hồ của Sơ Vũ vang lên từ trong lòng anh, nói một lần chưa đủ, còn ôm lấy cổ anh nói mớ.

"Chồng ơi, anh cứng quá đi, chẳng mềm mại như bình thường gì cả..."

"Bảo bối, để mẹ thơm một cái, thơm thơm..."

Cái đầu vừa tỉnh ngủ của Thẩm Trạc hơi lag, anh cố ngồi dậy.

Không thành công, lại bị đôi chân của Sơ Vũ ghì xuống lần nữa.

Bây giờ thì anh tin lời đồn cô học Taekwondo là thật rồi.

"Sơ Vũ." Giọng nói vừa tỉnh ngủ của Thẩm Trạc vẫn còn hơi khàn, anh đưa tay chọc mấy cái l*n đ*nh đầu người kia, nghiến răng nghiến lợi nói, "Nếu để tôi phát hiện em đang giả vờ ngủ thì chết chắc."

Tiếc rằng người đang ôm chặt anh vẫn không có phản ứng gì, trên người vẫn nồng mùi rượu y như trong mơ, Thẩm Trạc nhớ lại cảnh lần trước cô say xỉn.

Nếu giờ anh bế cô về lại phòng, khả năng cao sẽ giống hệt lần trước, cô chẳng nhớ gì cả.

"Tôi thật sự muốn bóp cổ em ghê." Thẩm Trạc nghiến răng.

Lúc thì gọi chồng, lúc thì gọi bảo bối, anh thật sự tò mò rốt cuộc cô hay mơ kiểu gì mà toàn mấy cái xưng hô oái oăm thế này.

Chồng là ai, bảo bối lại là ai!?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!