Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng. Khi Sơ Vũ hoàn hồn lại thì đã bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Thẩm Trạc, suýt nữa thì cắn trúng đầu lưỡi.
Không biết đến bao giờ cô mới bỏ được cái tật miệng chạy trước não chạy sau này, sớm muộn gì cũng gây họa.
Vẻ mặt "đúng như tôi nghĩ" của Thẩm Trạc khiến cô luống cuống cả lên.
Nếu bị Thẩm Trạc xếp vào loại "đối với tôi có mưu đồ bất chính", thì sau này cô còn có cửa nào nữa?
"Anh đừng hiểu lầm!" Sơ Vũ hơi luống cuống, "Em tất nhiên là thấy vui cho anh rồi, không cần nếm trải khổ đau tình ái thì quá đáng mừng chứ còn gì?"
"Em có kinh nghiệm phong phú nhỉ?" Sắc mặt Thẩm Trạc lạnh xuống.
"Sơ sơ thôi à..." Sơ Vũ thật ra cũng chỉ từng thích một người, từng yêu đương một lần. Câu ban nãy hoàn toàn là nói liều.
Nhưng Thẩm Trạc thì tuyệt đối không thể yêu đương được, nhất là dạo gần đây. Nếu anh mà có người yêu thì cô còn bỏ tiền thuê anh kiểu gì? Không phải là trái với đạo lý nhân gian à?
Cho nên Sơ Vũ càng thêm kiên định với quyết tâm khuyên Thẩm Trạc đừng yêu đương.
"Lấy kinh nghiệm từ người từng trải như em thì thấy, yêu đương chẳng có gì hay cả, ngày nào cũng cãi nhau rồi lại chiến tranh lạnh."
Vừa nói cô vừa tranh thủ nịnh nọt, "Hồi cấp ba thầy cô bọn em cũng nhấn mạnh rồi, yêu đương sẽ ảnh hưởng tới việc học."
"Anh học giỏi như thế, lỡ mà sa sút rồi không được thi đấu, thì đó là tổn thất chung của cả khoa Máy tính bọn mình. Cho nên xét trên mọi phương diện, thật sự không khuyến khích sinh viên đại học yêu đương đâu ạ."
Nói xong câu này, ngay cả bản thân Sơ Vũ cũng thở phào nhẹ nhõm, không ngờ có ngày cô lại có thể nói ra được những lời có logic và thuyết phục đến vậy.
Thẩm Trạc khẽ hừ một tiếng, đây là lần đầu tiên từ khi quen cô đến giờ anh thấy cô nói nhiều đến thế. Bình thường muốn ăn bánh ngọt anh làm còn phải ấp a ấp úng, xoắn xuýt nửa ngày.
"Biết rồi." Thẩm Trạc hờ hững đáp.
Sơ Vũ hơi ngơ: biết rồi là biết cái gì cơ? Biết yêu đương không tốt, hay là biết anh không được yêu đương?
Cô rón rén hỏi: "Biết gì cơ?"
Thẩm Trạc liếc nhìn cô một cái, không nói gì.
Biết em có mưu đồ bất chính với tôi, còn giả bộ đưa ra lý do đường hoàng chính chính.
—
Sau khi kết thúc huấn luyện quân sự, sinh viên toàn trường lại quay trở về trạng thái học tập bình thường. Mọi người trong nhóm không thường xuyên gặp nhau ở trường nữa, tất nhiên lúc rảnh không có tiết thì vẫn tụ tập ở nhà riêng.
Thịnh Diễm là kiểu người chẳng thể ngồi yên một chỗ. Sau này Sơ Vũ mới nghe Thẩm Trạc kể mới biết lý do ban đầu anh ta không chịu sống chung là vì bố Thịnh Diễm tái hôn, tạo dựng gia đình mới, nên Thịnh Diễm mới có cảm giác được "thuộc về gia đình" một cách muộn màng.
Vì vậy bố anh ta tha thiết yêu cầu Thịnh Diễm quay về sống với gia đình.
Nhưng Thịnh Diễm thì cảm thấy ở nhà chẳng thoải mái tẹo nào, nên luôn tìm đủ mọi cách để trốn ra ngoài chơi.
Sơ Vũ vốn đang ngồi xem TV trong phòng khách, sáng nay đã gõ máy cả buổi nên chiều cô quyết định cho mình nghỉ ngơi.
Đột nhiên chuông cửa vang lên. Cô đứng dậy ra mở cửa thì thấy Thịnh Diễm và Ôn Lê đang đứng đó.
"Sao hai người tới vậy?" Sơ Vũ không nhận được tin Ôn Lê báo sẽ ghé qua.
"Anh ta muốn ra ngoài chơi mà bố không cho." Ôn Lê chỉ vào người bên cạnh đang trông như phạm nhân mới được thả ra, "Anh ta nhất quyết đòi dắt tớ theo. Bố anh ta thấy vậy thì đồng ý luôn."
Sơ Vũ cảm thấy trong mắt bố Thịnh Diễm, nghe thấy con trai dẫn con gái đi chơi chắc còn thấy vui lòng nữa là.
Trước đây mỗi lần Sơ Tự muốn ra ngoài chơi cũng thường lấy cô làm cái cớ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!