Sơ Vũ lúc này mới chợt nhận ra có điều gì đó không đúng, hình như suốt quãng thời gian qua khi tiếp xúc với Thẩm Trạc, cô đã vô thức bỏ qua rất nhiều chuyện.
Bình thường khi giao tiếp với con trai, cô luôn phải đề phòng đủ kiểu: từ việc vô thức che giấu đường cong cơ thể từ khi bước vào tuổi dậy thì, đến những lời trêu chọc vô duyên thiếu chừng mực, thậm chí phải cảnh giác với những tình huống nguy hiểm không biết sẽ xảy ra lúc nào.
Thế nhưng bên cạnh Thẩm Trạc, ánh mắt và lời nói của anh lại khiến cô tạm thời quên hết những phiền muộn ấy, một mối quan hệ bình đẳng, trong trẻo, không chút tà niệm.
Nếu nói có ai nhìn người không đoan chính, thì chắc là cô mới đúng. Nhận ra điều đó, Sơ Vũ hơi áy náy.
Đang mải suy nghĩ thì một luồng phẫn nộ lập tức dâng lên trong đầu cô, tức giận với tên con trai sau tấm rèm kia, cái kẻ vừa ăn nói th* t*c khi nãy.
Những nữ sinh từng được cậu ta cõng chắc gì đã biết mình bị đem ra đùa cợt như vậy. Biết đâu còn đang cảm kích cậu ta.
"Đồ hạ lưu." Sơ Vũ khẽ chửi một câu.
Cô liếc nhìn xung quanh, cân nhắc xem nếu mình thật sự đứng lên mắng lại, liệu có gây họa hay không, rõ ràng nếu so về sức mạnh, cô hoàn toàn ở thế yếu.
Nhưng nuốt không trôi cục tức này.
Sơ Vũ còn đang lưỡng lự, vừa ngồi thẳng dậy, thì bỗng nghe một tiếng "rầm" vang lên từ sau tấm rèm, như có thứ gì đó vừa bị ném mạnh xuống giường.
Tiếp đó là tiếng kêu đau đớn của một nam sinh, nghe thôi cũng đủ thấy không nhẹ.
"Cậu chuyện khó nghe như vậy, sống đến ngày mai được à?"
Sơ Vũ định bước xuống giường để xem có chuyện gì, nhưng vừa nghe tiếng nói đó thì lập tức sững lại, là Thẩm Trạc!
Cô vén nhẹ rèm lên, lén lút nhìn qua.
Quả nhiên là anh. Chai nước trong tay Thẩm Trạc đã bị anh phang thẳng vào tên nam sinh kia.
Sơ Vũ liếc nhìn vị trí cái chai rơi xuống, tặc lưỡi liên tục, không hổ là đánh trúng điểm yếu, bảo sao tiếng rên vừa rồi thảm như vậy. Đáng đời!
Hai gã con trai bị khí thế của Thẩm Trạc làm cho khiếp sợ, đứng đực ra một lúc, một người ôm bụng ngồi trên giường, mặt mày nhăn nhó.
"Anh là ai? Liên quan gì đến anh?" Tên nói năng bẩn thỉu khi nãy vẫn cố vớt vát, cổ họng căng lên phản bác, "Lỡ làm bọn tôi bị thương, tụi tôi kiện anh đó!"
Thẩm Trạc cười lạnh đầy khinh bỉ: "Cậu là cái thá gì để tôi phải sợ bị kiện?"
"Cứ việc đi mà kiện."
Gã kia mồ hôi túa ra đầy trán, định nói gì đó nữa thì bị tên bạn kéo áo ngăn lại.
Bên trong phòng y tế có khá nhiều người đang nhìn về phía này, lúc nãy tụi kia nói cũng chẳng hề nhỏ tiếng, đã có không ít người tỏ ra khó chịu.
Thẩm Trạc chỉ về một góc phòng: "Chỗ đó có gắn camera. Từ bây giờ tốt nhất nên biết ngoan ngoãn mà sống, bằng không tôi không ngại báo cáo mấy thứ hai cậu nói với trường."
"Với tư cách sinh viên năm tư, tôi nói cho biết, ở Kinh Đô này, mấy vụ xúc phạm nữ sinh bị xử rất nặng đấy."
Hai tên kia thấy anh không giống như đang dọa suông, khí thế lạnh lẽo trên người Thẩm Trạc như đè ép lên cả phòng, khiến ai cũng dè chừng.
Xung quanh không ít ánh mắt đang nhìn chằm chằm, tụi nó đành ngậm bồ hòn ôm áo, dáng đi kỳ cục, cụp đuôi rời khỏi phòng y tế.
Sơ Vũ trợn tròn mắt, bất kể là lực tay hay mồm mép, Thẩm Trạc đối đầu với ai cũng là thắng tuyệt đối.
"Rình trộm cũng là phạm quy đấy." Thẩm Trạc đột nhiên lên tiếng, ánh mắt liếc thẳng vào đôi mắt đang lén nhìn qua kẽ rèm, từ nãy anh đã phát hiện rồi.
Sơ Vũ vội ho khan một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng của mình, "Anh quay lại rồi à, vừa rồi ngầu thật đó nha."
Thẩm Trạc cầm chai nước trên giường lên, bước về phía cô, giọng bình thản đến mức cứ như người ra tay vừa rồi chẳng phải mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!