Thẩm Trạc suýt nữa thì trợn trắng mắt với Thịnh Diễm. Người khác được cổ vũ lên biểu diễn đều là mấy huấn luyện viên từ trường quân sự hoặc sinh viên đang tham gia huấn luyện, chứ một người đã "thâm niên bốn năm" ở Đại học Kinh Đô như anh thì chen vào làm cái gì.
Nhưng tiếng Thịnh Diễm to quá, kéo theo một đám người xung quanh cũng nhìn về phía Thẩm Trạc, ánh mắt vốn đã tụ tập lại càng thêm dồn dập. Một lúc sau, mọi người bắt đầu ồn ào cổ vũ.
"Anh Thẩm! Biểu diễn cho bọn em xem một tiết mục đi mà!"
"Đúng rồi, thầy Thẩm đừng ngại nha!" Thịnh Diễm cũng hô theo, mà giọng anh ra thì vẫn to nhất đám.
"Tôi thấy cậu là nghén thì có." Thẩm Trạc lầm bầm mắng khẽ, còn ngại ngùng cái nỗi gì. Anh đơn giản là không thích đứng giữa đám đông bị người ta nhìn chằm chằm như khỉ diễn xiếc.
Vừa nãy nửa cánh tay của Sơ Vũ còn áp sát anh, cảm giác mát mẻ dễ chịu đến không ngờ. Huấn luyện quân sự mỗi ngày đều mệt lử, cộng thêm thiếu ngủ, nên nãy cô gần như đã thiếp đi trong trạng thái lơ mơ.
Nếu không bị tiếng hét của Thịnh Diễm làm cho giật mình, thì thật sự có khi cô đã ngủ gục luôn trên người Thẩm Trạc rồi.
Trên sân vận động, nhiều người bắt đầu vỗ tay hô hào. Sơ Vũ cũng rất muốn xem thử Thẩm Trạc có tiết mục gì, dù gì thì làm trai bao cũng phải biết hát hò múa máy chút đỉnh chứ.
Nếu không phải có cơ hội như hôm nay, không biết bao giờ mới có thể thấy được nữa.
Cô cũng vỗ tay cổ vũ theo đám đông. Vì quá nhiều người thúc giục, Thẩm Trạc cũng không thể tiếp tục giả vờ như không nghe thấy, đành đứng dậy bước ra giữa sân.
Sơ Vũ ngước lên nhìn đường viền xương hàm rõ nét của anh, thấy anh kéo khóa áo quân phục xuống, để lộ lớp áo phông trắng bên trong, dưới ánh đèn đường vàng vọt trông khuôn mặt và khí chất của anh dịu đi không ít.
Cô lén bĩu môi, đúng là trước khi lên sân khấu ai cũng phải đẹp trai một phát. Không ít lần cô từng thấy anh ở nhà lườm nguýt cái bộ quân phục này.
"Đừng để rớt xuống đất, bẩn." Thẩm Trạc vừa cởi áo khoác vừa nhàn nhạt nói.
"Hả?" Sơ Vũ còn chưa kịp phản ứng thì đầu cô đã bị trùm kín bởi một lớp vải, trước mắt tối sầm lại.
Tới khi cô gỡ áo khoác xuống, đặt lên đùi mình, thì trước mặt chỉ còn bóng lưng thon dài của anh.
"Cho mượn cây đàn của cậu chút." Thẩm Trạc cúi người nói với một nam sinh vừa chơi guitar lúc nãy.
Sân vận động hôm nay đông nghịt người, còn có cả sinh viên năm hai từ các khoa khác. Lúc thấy Thẩm Trạc đứng giữa sân, mấy tiếng trầm trồ lập tức vang lên từ trong đám đông.
"Ôi đệt, ai vậy trời? Trước giờ chưa từng thấy Kinh Đô có trai đẹp thế này luôn á?"
"Ảnh là sinh viên năm tư khoa Máy tính đó, nhìn là biết cậu không theo dõi tường trường hay mấy bài viết trên trang chính rồi. Người ta sắp thành gương mặt đại diện của viện Máy tính trường Kinh rồi còn gì."
Trường Kinh Đô diện tích đứng đầu cả nước, căn
-tin và giảng đường nhiều không đếm xuể. Nếu không cùng chuyên ngành thì gần như chẳng có cơ hội chạm mặt nhau.
Ví như Sơ Vũ năm nhất, suốt ngày chỉ quanh quẩn giữa giảng đường và ký túc xá, một năm trời chưa từng đụng mặt Thẩm Trạc lấy một lần.
Hồi năm ba Thẩm Trạc đi thực tập ở doanh nghiệp, rất ít khi có mặt ở trường, thành ra người chỉ đi đi về về hai điểm cố định như Sơ Vũ cũng chưa từng gặp qua anh.
Âm thanh huyên náo trong đám đông bỗng chốc ngừng bặt khi Thẩm Trạc thử tiếng đàn. Không biết anh kiếm đâu ra một chiếc ghế, cứ thế ung dung ngồi xuống, đầu ngón tay khẽ gảy vài lần trên dây đàn.
Đúng là con cưng của tạo hóa, trong đầu Sơ Vũ vụt lên suy nghĩ đó.
Nếu mỗi người đều là một tác phẩm của Đấng sáng tạo, thì từ gương mặt đến tài năng, Thẩm Trạc chắc chắn là một kiệt tác được ưu ái nhất.
Thẩm Trạc ngồi giữa khoảng sân trống được người vây quanh, khẽ hắng giọng, ngón tay nhẹ nhàng chuyển động, giai điệu chậm rãi tuôn ra từ cây guitar.
Anh lẩm nhẩm hát nhẹ phần dạo đầu.
"Midnight whispers softly,(Lời thì thầm lúc nửa đêm nhẹ khẽ vang)
Stars above they glow,(Tinh tú sáng rực trên trời cao)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!