Chương 25: Không phải gió lay, mà là lòng người rung động

Buổi sáng huấn luyện quân sự xong, trên đường tới căn

-tin ăn cơm, cả hai đội đều thủ sẵn đồ uống trong tay. Lúc đầu Sơ Vũ còn mang theo cả nước khoáng cho Ôn Lê.

Kết quả người ta lại bảo không thích uống nước khoáng nhạt nhẽo, vẫn là chọn uống coca cho đã miệng.

"Tớ hỏi thăm mấy nhỏ ngồi cạnh về chuyện của Thẩm Trạc sau khi cậu đi rồi." Ôn Lê ngồi đối diện Sơ Vũ, miệng nhét đầy đồ ăn, má phồng phồng nói.

"Chuyện gì cơ?" Sơ Vũ cũng tò mò, cảm thấy Thẩm Trạc ở Đại học Kinh Đô này cứ như một nhân vật quá mức thần bí, không giống Giang Ký Bạch vừa vào trường đã gây tiếng vang.

"Cảm giác mọi người không mấy ai thân với ảnh, chắc cũng tại không cùng khóa, thêm cái bản mặt lạnh như tiền của ảnh nữa, khó gần dễ sợ." Ôn Lê là kiểu người cởi mở, mà nhìn mặt Thẩm Trạc thôi cũng thấy ngại gần.

"Nghe bảo hồi trước ảnh hay không về ký túc xá, sau đó thì dọn ra ngoài ở luôn." Ôn Lê tiếp tục, "Mặt ảnh lại đúng kiểu hút gái, thế là nhiều người bu theo."

"Thế nên mấy năm trước có tin đồn ảnh sống buông thả, vì hay đi đêm không về, còn thường xuyên xuất hiện ở mấy cái bar. Nhưng suốt bốn năm rồi, cũng chưa nghe nói ảnh quen ai, mấy tin đồn đó cũng tự sụp."

"Chủ yếu là ai ngờ ảnh đi làm trai bao đâu, đúng là nghề mới nổi ghê."

Sơ Vũ gật gù như đang nghiền ngẫm, "Cuộc sống cá nhân cũng đâu đến nỗi tệ, rõ ràng là người có chứng sạch sẽ, phòng ở sạch bong kin kít."

"Nhưng tớ tính hỏi thêm về gia cảnh các kiểu, mà không ai biết gì hết. Ảnh bí ẩn ghê luôn." Ôn Lê cũng thấy lạ, người nổi như thế mà chẳng có chút tin đồn nào.

Nếu chỉ nhìn vào ăn mặc sinh hoạt thường ngày của Thẩm Trạc, đến người sành sỏi hàng hiệu như Ôn Lê cũng bó tay không nói được gì, vì đa số đồ của anh không có nhãn mác.

Không phải không phải hàng hiệu, mà là trên đồ không có ký hiệu gì hết.

Nói chưa dứt, điện thoại Sơ Vũ để trên bàn đột ngột reo lên, cô nhìn dãy số một cái rồi dứt khoát tắt máy.

"Ai gọi vậy? Giang Ký Bạch hả? Sao cúp nhanh thế?" Ôn Lê hỏi.

"Điện thoại lừa đảo." Sơ Vũ vừa dọn khay cơm, vừa thở dài bất đắc dĩ, "Dạo này không hiểu kiểu gì, mỗi ngày đều bị mấy cuộc gọi quấy rối, từ chào mời mua bảo hiểm tới cho vay tiêu dùng, cảm giác như tớ bị đánh dấu vào danh sách đen rồi ấy."

...

Huấn luyện quân sự đã mấy ngày, buổi sáng thì vất vả hơn, nhưng buổi chiều lại có nhiều thời gian nghỉ, đến tối thì chủ yếu là họp hành, hoặc luyện tập, hát hò gì đó.

Đến lúc xem tới người con trai thứ ba lên sân khấu nhảy hip

-hop, Sơ Vũ đã thấy mí mắt nặng trĩu, thầm nghĩ sao không tranh thủ thời gian này cho cô về ngủ.

Cô thật sự không có hứng thú với mấy hoạt động ngồi đồng ngoài bãi cỏ để làm mồi cho muỗi thế này.

"Cậu này hơi bị đẹp trai đó nha!" Ôn Lê ngồi bên cạnh xem rất chăm chú, còn đẩy đẩy Sơ Vũ bắt cô xem cùng.

"Cũng được." Sơ Vũ gật đầu.

"Bình thản dữ vậy luôn hả?" Ôn Lê thấy dạo này cô bạn sống cứ như con capybara, cảm xúc bình ổn, làm gì cũng chậm rì rì.

Sơ Vũ lén nghịch điện thoại, gần đây Thẩm Trạc không thèm để ý tới cô nữa.

Cô bắt đầu cảm thấy nguy cơ rình rập, sợ có ngày nào đó bị anh xóa số mất, nhưng dạo này đúng thật là cô không có thời gian đi "quấy rầy" anh nữa.

"Bây giờ tớ là trong lòng không vướng đàn ông, vung kiếm tự thần sầu."

Ôn Lê ghé qua liếc điện thoại cô, mặt mày không tin nổi: "Thế còn Thẩm Trạc?"

Sơ Vũ nghẹn lời: "Đã nói rồi mà, trong lòng không có đàn ông, tớ thèm ảnh là thèm về mặt thể xác thôi. Mà nói gì thì nói, dạo này có thấy chạm được vào Thẩm công chúa đâu."

Chảnh đến phát ngán, dạo này mỗi lần tan trường, hai người toàn ai về phòng nấy, vừa đổ người xuống giường là ngủ mê man, rõ là bị huấn luyện hành cho thừa sống thiếu chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!