Chương 22: Sống dở chết dở

Sơ Vũ ôm lấy chiếc chăn trên người, mắt nhìn trân trân anh không rời: "Nếu đàn anh Thẩm rộng lượng, có thể cho em xin tí mật ong được không ạ?"

"Cái gì mà 'nếu'? Ý em là bình thường tôi không rộng lượng tí nào hả?" Thẩm Trạc nhàn nhạt đáp.

Sơ Vũ hơi hối hận. Cô đâu có học chuyên ngành nói chuyện khéo léo đâu, căn bản là tại Thẩm Trạc bụng dạ hẹp hòi, hay chấp vặt...

Chỉ là chấp vặt trên lời nói thôi.

Thẩm Trạc nhìn vẻ mặt cô là biết ngay không thể trông mong gì được mấy câu nịnh nọt. Anh cũng lười nghe ba cái lời ngọt xớt giả trân: "Trong bếp đó, chẳng lẽ còn phải tự tay rót cho em?"

"Dạ được!" Sơ Vũ lập tức ngồi thẳng dậy. Nhưng khi vừa định đứng lên thì trong đầu bỗng hiện ra một đoạn ký ức lạ lẫm.

Hình như là Thẩm Trạc cầm ly nước ngồi cạnh cô, giọng đầy bất đắc dĩ dỗ dành: "Uống một chút đi, đừng để lát nữa khóc mất nước, gây ra sự cố y tế, tôi có còn ở nổi cái nhà này nữa không?"

Cô như con ngốc, lắc đầu nguầy nguậy không chịu uống, hai người cứ vậy giằng co mãi.

Sơ Vũ bỗng rùng mình, ủa sao uống rượu lại có cả di chứng ảo giác nữa vậy?

Thẩm Trạc mà đi dỗ cô uống nước? Đừng đùa, chắc bị hạ độc thật rồi chứ chẳng chơi.

Thẩm Trạc thấy cô cứ đứng đực ra, tưởng cô chóng mặt vì đứng dậy đột ngột. Anh ngẩng đầu nhìn, suýt nữa thì bị gương mặt như mèo tam thể của cô dọa cho xỉu.

Lớp trang điểm loang lổ đỏ đỏ trắng trắng, qua một đêm càng lem nhem tệ hơn.

"Thôi được rồi, em vào nhà vệ sinh trước đi, tôi pha cho."

Anh khẽ ho một tiếng, bổ sung thêm: "Tiện tay rót nước cho Hamburger luôn."

Sơ Vũ nhớ ra sáng dậy đến giờ vẫn chưa rửa mặt đánh răng, vội vàng chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Thẩm Trạc đang rót nước trong bếp thì nghe thấy tiếng hét kinh hoàng vọng ra từ trong đó: "Á á! Em chưa tẩy trang!!"

Thẩm Trạc lắc đầu bất lực. Cái này không phải lỗi anh nhé, tối qua anh đã cố gọi cô dậy để tẩy trang rồi mà cô không thèm để ý.

Anh còn mò vào nhà vệ sinh chung nghiên cứu đống chai lọ lọ chai kia một hồi...

Kết quả là vẫn không hiểu cái gì với cái gì luôn.

May mà lúc khóc cô vẫn còn giữ lại một chút lý trí, biết tự tháo kính áp tròng ra.

Chứ nếu mà để anh phải tự động tay cạy mắt cô...

Thôi cho anh chết luôn ở ngoài kia còn hơn.

Đợi đến khi Sơ Vũ rửa mặt xong, thay đồ ở nhà đi ra, ly nước mật ong đã được đặt trên bàn trà trong phòng khách.

Sau bao nhiêu chuyện, cô bắt đầu cảm thấy ngoài cái miệng độc ra thì Thẩm Trạc vẫn là người có lương tâm.

Cả hai cùng ở phòng khách. Thẩm Trạc đang cho cá ăn, không kiên nhẫn với người là vậy, mà nuôi thú thì lại khá phong phú.

Sơ Vũ vừa định mở miệng thì điện thoại trên bàn bất chợt reo lên.

"Cuối cùng cũng liên hệ được với bạn rồi..." Một giọng nói y như robot vang lên trong phòng khách.

"Cạch." Cô dập máy, rồi thẳng tay chặn số luôn. Ghét nhất là mấy cuộc gọi lừa đảo với tiếp thị.

Quay lại chuyện chính, Sơ Vũ nhìn về phía Thẩm Trạc, nói tiếp: "À... sau này anh không cần nhốt Hamburger trong phòng nữa đâu."

Cô liếc mắt nhìn con chó to vẫn đang canh gác ở cửa phòng khách, lúc trước cô cứ tưởng là do nó không thích ra ngoài, nhưng nhìn tình hình sáng nay rõ ràng là nó bị nhốt phát điên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!