"Anh với bạn trai em, ai lớn hơn?" Sơ Vũ nhìn người con trai đang ngồi trước mặt mình chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm, cơ bụng sáu múi lồ lộ hiện ra rõ mồn một.
Sơ Vũ có chút ngơ ngác. Mối quan hệ giữa cô và bạn cùng phòng mới còn chưa thân đến mức độ này.
"Anh nói cái gì cơ? Là tuổi tác hay là..." Ánh mắt cô theo phản xạ liếc về phía người đối diện.
Ánh nhìn của Thẩm Trạc lạnh tanh lại pha chút bất cần, đầu ngón tay thon dài đặt lên nút thắt khăn tắm, giọng trầm khàn hỏi: "Muốn xem thử không?"
Cô vô thức nuốt nước bọt. Bỗng có tiếng "bụp bụp" vang lên từ đâu đó khiến cô giật mình, chớp mắt lần nữa thì trời đã sáng trưng.
Sơ Vũ bò dậy khỏi giường, lẩm bẩm: "Má ơi, là mơ à..."
Cô nhìn cái chăn bị mình quấn g*** h** ch*n, người cứ âm ấm bức bối.
Chỉ mất một giây để cô tự tha thứ cho việc mới chia tay chưa được bao lâu đã mơ thấy trai đẹp khác. Người trẻ tuổi, sinh lý bình thường, mơ chút trai đẹp thì có làm sao?
Cũng có giết ai đâu.
Cô với Giang Ký Bạch quen nhau hai tháng, hình tượng của cô trong mối quan hệ đó vẫn luôn là kiểu "em gái ngoan hiền". Tay thì mới nắm được mấy lần.
Mà nói thật, vẫn là người chuyên nghiệp nhìn ngon hơn thật. Khí chất hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Sơ Vũ lê dép ra khỏi phòng, lúc này mới nhận ra tiếng động ban nãy là tiếng gõ cửa. Cô còn chưa quen với việc hiện tại phải sống chung với người khác, thế nên cứ thế mà mở cửa ra luôn.
"Chuyện gì vậy? Mới sáng sớm đã gõ cửa..."
Vừa dứt lời, ánh mắt cô đã dừng lại trên người con trai trước mặt. Chiếc áo thun đen đơn giản được anh mặc lên lại trông đặc biệt bắt mắt, bờ vai rộng khiến bộ đồ nhìn ngay ngắn, khí chất sạch sẽ cấm dục đến mức khó chịu.
Thẩm Trạc giơ điện thoại lên cho cô xem, thản nhiên nói: "Giờ là một giờ chiều rồi."
"Ờ... em không nhìn giờ. Có gì không ạ?" Giọng cô hơi lảng tránh, người trước mặt lại vừa là nhân vật chính trong giấc mơ mới đây, trong lòng không tránh khỏi có chút chột dạ.
Cô cũng để ý thấy ánh mắt của Thẩm Trạc có vẻ cũng né tránh một chút, cảm thấy hơi kỳ lạ. Không lẽ một người từng trải như anh cũng mắc chứng sợ xã giao giống cô?
Mà người ta còn không thèm nhìn thẳng cô luôn. Sơ Vũ bắt đầu nghi ngờ không biết có phải người này bị lé không, tiếc cho cái gương mặt đẹp muốn xỉu đó.
"Em là người nói với bên môi giới rằng tôi nuôi chó, yêu cầu giảm hai mươi phần trăm tiền thuê phòng đúng không?"
Thẩm Trạc chỉ có thể nghiêng người sang một bên, nhìn vào bức tranh treo trên tường phòng khách, giọng hơi lạnh.
Sơ Vũ vì thức đêm nên đầu óc vẫn còn hơi chậm, mãi mới nhớ ra, vội mở điện thoại xem lại thì thấy bên môi giới đã nhắn tin xác nhận: đồng ý giảm giá.
Cô nhất thời thấy ngượng chín mặt. Cái ông môi giới này EQ thấp thật sự.
"Em đâu có định mách lẻo... chỉ là lúc đầu anh ta không nói gì về việc trong nhà có nuôi thú cưng, tính ra là anh ta lừa em, chứ không phải em cố ý nhằm vào anh đâu."
Ánh mắt liếc qua của Thẩm Trạc nhìn thấy mặt cô gái đỏ ửng như trái đào chín, giọng càng nói càng nhỏ lại. Lẽ nào anh trông đáng sợ dữ vậy?
"Em sợ chó à?"
Sơ Vũ lập tức lắc đầu: "Không đến mức ảnh hưởng đâu, chỉ là hơi hơi sợ thôi."
Vì hồi nhỏ từng bị chó rượt, dù không bị cắn nhưng té sấp mặt, từ đó về sau có chút ám ảnh nhẹ.
"Sau này đừng tìm qua trung gian nữa." Thẩm Trạc mở giao diện tin nhắn trong điện thoại cho cô xem: "Trực tiếp báo với tôi, tôi sẽ bù vào cho."
Sơ Vũ nhìn vào màn hình, thấy dòng tin nhắn bên anh ghi rõ: nuôi thú cưng, tiền thuê tăng ba mươi phần trăm, mà Thẩm Trạc bên này lại cực kỳ sòng phẳng, sẵn sàng chi trả phần chênh lệch.
Cô sửng sốt: "Ba mươi phần trăm?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!