Ôn Ý bị anh hôn đến mê mẩn, nhìn chàng trai trước mặt nhuốm chút sắc thái t*nh d*c, trên môi còn dính son của mình, đâu còn vẻ lạnh lùng trước kia.
"Cậu có ý gì đây?" Ôn Ý cười khẽ nhìn anh.
Sơ Tự lau môi, nhướng mày: "Còn chưa rõ à? Thế hôn thêm cái nữa nhé?"
"Không!" Ôn Ý vội vàng từ chối, môi cô sưng lên rồi, chắc chắn là do vừa nãy hôn quá mạnh bạo.
Tuy biết Sơ Tự không phải kiểu học sinh ngoan hiền truyền thống, thậm chí còn thích làm những chuyện khác người, nhưng mới tốt nghiệp xong đã hôn cuồng nhiệt thế này thì cô đúng là không ngờ tới.
Ôn Ý cảm thấy mình vẫn chưa chuẩn bị tâm lý kỹ càng.
Về đến nhà, Sơ Vũ chạy ra truy hỏi: "Anh, họp lớp vui không? Có ai tỏ tình với anh không?"
Hứa Nguyệt Thời ở bên cạnh trêu: "Sao con còn quan tâm chuyện tình cảm của anh trai hơn cả nó thế, có phải biết tin gì mà cả nhà không biết không?"
Vẻ xuân phong đắc ý trên mặt Sơ Tự không giấu được, anh cúi đầu liếc Sơ Vũ: "Em lùn thật đấy."
Sơ Vũ: "?"
"Tự nhiên công kích cá nhân em làm gì?" Sơ Vũ thấy môi anh trai đỏ hồng, cả người trông là lạ nhưng không nói rõ được là ở đâu.
Sơ Tự chỉ chợt nghĩ đến việc đầu Ôn Ý cao đến tai mình, còn Sơ Vũ chỉ đến dưới vai, so ra đúng là lùn thật, trước đây anh chưa để ý.
"Trẻ con thiếu đòn." Sơ Tự xách áo khoác vào phòng, để lại Sơ Vũ ngơ ngác không hiểu gì.
Ngày có điểm thi đại học, Sơ Tự không nghi ngờ gì nữa là thủ khoa của trường trung học trực thuộc. Vì vấn đề thứ hạng, điểm của Sơ Tự bị ẩn, điều này cũng chứng tỏ không có trường nào anh không vào được.
"Con đăng ký trường nào?" Bố Sơ vừa đi họp ở trường về, đã phát kẹo mừng cho các thầy cô.
Sơ Tự lười biếng đáp: "Con chưa nghĩ ra, đến lúc đăng ký rồi tính."
"Sắp đến lượt con rồi mà còn chưa nghĩ ra?" Bố Sơ chưa bao giờ thấy con trai thiếu tin cậy thế này.
Nhìn Sơ Tự xách áo khoác chuẩn bị ra ngoài, bố Sơ quay sang Sơ Vũ: "Tiểu Ngư, con nhớ nhắc anh con, đừng để lỡ thời gian đấy."
Sơ Vũ nhìn ông anh ăn diện chải chuốt như con công, chẳng cần đoán cũng biết là đi gặp ai.
Hôm nay Ôn Ý hẹn Sơ Tự đến khu vui chơi. Lúc cô đến, Sơ Tự đã đợi ở cửa một lúc rồi. Ôn Ý chạy lại gần: "Anh biết gắp thú bông không?"
"Chưa thử bao giờ." Sơ Tự nhìn mấy cái máy bên cạnh: "Em muốn chơi à?"
Ôn Ý gật đầu, quay sang nhìn người bên cạnh vẫn giữ vẻ mặt bình thản: "Anh không hỏi điểm thi của em à?"
Sơ Tự bật cười: "Tra từ lâu rồi."
Điểm của mình anh tự biết, vừa nãy ở nhà anh tra điểm cho Ôn Ý đấy chứ.
"Biết thế em chẳng tra làm gì, mạng cứ lag mãi mới vào được." Tâm trạng Ôn Ý rất tốt, không uổng công năm cuối cô chuyển đến trường trung học trực thuộc dùi mài kinh sử, cuối cùng cũng đỗ Đại học Giang một cách chắc chắn.
"Anh định vào trường nào?" Ôn Ý cẩn thận hỏi. Cô nhớ trước khi thi, trên tờ giấy ghi chú dán ở cửa lớp Sơ Tự, anh viết là Đại học Kinh.
"Em muốn vào trường nào?" Sơ Tự hỏi ngược lại: "Vẫn là Đại học Giang à?"
Ôn Ý gật đầu: "Trường tốt hơn thì em cũng có thi đỗ đâu."
Cảm xúc của cô chợt trùng xuống. Nhìn Sơ Tự đang thử máy gắp thú, cô ướm hỏi: "Thế anh có chấp nhận yêu xa không?"
Cô vẫn nhớ Sơ Tự từng nói không chấp nhận yêu khác trường. Lúc đó cô chỉ nghĩ anh muốn cô biết khó mà lui, nhưng giờ thì khác, hai người đã yêu nhau rồi, biết đâu suy nghĩ của anh sẽ thay đổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!