Chương 186: Ngoại truyện 18: Tôi chắc chắn sẽ đứng nhất

Sau khi khỏi bệnh, Ôn Ý không dám chểnh mảng nữa. Thời gian của học sinh lớp 12 quý như vàng, hơn nữa Sơ Tự đã đồng ý tiếp tục kèm cô học toán. Bỏ lỡ một "gia sư" chất lượng như vậy thì tìm đâu ra người thứ hai chứ.

"Hai người... có phải đang yêu nhau không đấy?" Cô bạn cùng bàn tò mò ghé sát vào Ôn Ý hỏi nhỏ: "Lần trước cậu nghỉ ốm, Sơ Tự còn chủ động đến lớp tìm cậu, làm mấy đứa con gái khác tức méo cả mặt."

"Không có đâu." Ôn Ý vẫn đang vật lộn với mấy bài toán hóc búa. "Cậu ấy bảo cấp ba không yêu đương, tớ thì sao cũng được, quan trọng là học hành cái đã."

"Cậu chăm học thật đấy." Cô bạn cùng bàn cạn lời: "Cấp ba không yêu thì đợi tốt nghiệp xong yêu luôn là được chứ gì? Cậu quên kế hoạch 'cưa đổ rồi đá' Sơ Tự rồi à?"

"Nhớ chứ." Ôn Ý gật đầu: "Cậu cứ yên tâm, Sơ Tự đi Đại học Kinh của cậu ấy, tớ đi Đại học Giang của tớ. Tình yêu bọ xít ấy mà, đến lúc đó đường ai nấy đi thôi. Nói đá thì hơi quá, cùng lắm là chia tay trong hòa bình, với điều kiện là Sơ Tự đồng ý yêu tớ sau khi tốt nghiệp đã."

Hai người đang thì thầm to nhỏ thì hành lang bỗng xôn xao. Cô bạn cùng bàn bình thản nói: "Chắc chắn là Sơ Tự xuống đấy."

Dạo gần đây cô nàng đã quá quen với cảnh này rồi.

Quả nhiên một lúc sau, dáng người cao gầy xuất hiện ở cửa lớp, trên tay cầm một quyển sổ. Cả lớp đều ngẩng lên nhìn.

Ôn Ý đứng dậy đi ra ngoài: "Sao cậu lại xuống đây?"

"Vở ghi chép." Sơ Tự đưa quyển sổ cho cô: "Đọc kỹ vào, chỗ nào không hiểu thì lên hỏi tôi, hoặc đợi buổi học sau hỏi cũng được."

Ôn Ý mắt sáng rực như vớ được bí kíp võ công: "Cảm ơn học thần, cậu đúng là thần tượng của tôi!"

"Im đi." Sơ Tự thấy mấy lời sến súa này thật mất mặt.

"Lần sau học thì đưa cũng được mà, không cần phải xuống tận đây đâu." Ôn Ý khuyên nhủ, dù sao sức hút của anh cũng quá lớn, học sinh lớp khác còn ngó đầu ra hóng hớt nữa kìa.

Sơ Tự hừ lạnh: "Cậu nhìn thấy quyển sổ còn vui hơn nhìn thấy tôi đấy nhỉ."

Ôn Ý vội vàng giải thích với vẻ nịnh nọt: "Như nhau cả mà, vì là vở của cậu nên tôi mới vui, chứ vở của người khác tôi thèm vào xem."

Sơ Tự miễn cưỡng chấp nhận lý do này. Nhìn vẻ mặt hớn hở của Ôn Ý, anh chợt nhớ đến câu hỏi của Lâm Hạo lúc nãy:

"Vãi chưởng, dạo này lịch trình của anh kín mít thật đấy, tan học là phi ngay xuống tầng 3, đi ăn cơm cũng chẳng rủ em, toàn đi với Ôn Ý. Đồ trọng sắc khinh bạn, anh mà còn thế nữa là em mách chủ nhiệm Sơ đấy."

Sơ Tự cũng mới nhận ra, trước đây anh quen độc lai độc vãng, giờ ngày nào cũng ăn cơm cùng Ôn Ý. Đang mải suy nghĩ thì Ôn Ý chọc nhẹ vào tay anh.

"Trưa nay tôi đợi cậu ở cầu thang tầng 3 nhé. Không ăn cơm căng tin nữa, ra phố ăn vặt đi."

Sơ Tự gật đầu cái rụp: "Tùy cậu."

Mãi đến trưa, ngồi đối diện với Ôn Ý trong quán ăn, Sơ Tự vẫn không hiểu sao mình lại đồng ý nhanh thế. Ôn Ý chẳng cần nhìn thực đơn đã gọi món:

"Chủ quán, cho một bát mì thập cẩm, một bát mì bò. Mì thập cẩm cay vừa, không rau thơm, mì bò ít cay ạ."

Gọi món trôi chảy xong xuôi, Sơ Tự chống cằm nhìn Ôn Ý đang lau bát đũa.

Đang giờ cao điểm nên quán chật kín học sinh trường trung học trực thuộc. Ôn Ý ghé sát hỏi anh có muốn uống trà sữa không, Sơ Tự lắc đầu. Ôn Ý bảo khát nước nên muốn sang quán bên cạnh mua.

Sơ Tự định đứng dậy đi cùng thì Ôn Ý ấn vai anh xuống: "Cậu ngồi giữ chỗ đi, tôi tự đi được mà."

Ôn Ý vừa đi khỏi, bàn bên cạnh bỗng có tiếng nói đầy mỉa mai:

"Bây giờ loại người nào cũng được vào đây ăn cơm nhỉ."

Sơ Tự đang chăm chú nghe ngóng xem Ôn Ý nói chuyện với ai, nghe thấy giọng điệu chướng tai gai mắt này liền quay sang.

"Cậu nói cái gì?"

Sơ Tự vốn lạnh lùng, ở trường lại nổi tiếng là người nghiêm túc, học sinh trong trường đều khá sợ anh. Dù sao cũng là học sinh đứng đầu trường kiêm con trai chủ nhiệm giáo dục, ai mà chẳng sợ bị Sơ Tự làm khó dễ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!