"Sao em biết cô ấy bị ốm?" Sơ Tự nhìn Sơ Vũ hỏi.
"Em chủ động hỏi mà. Em có số liên lạc của chị ấy, trên mạng bảo phải chủ động thì mới có chuyện tình đẹp." Sơ Vũ vừa cắn ống hút vừa nghiêm túc nói.
"Ờ." Sơ Tự sắc mặt lạnh tanh: "Bệnh gì?"
Sơ Vũ nhìn cái vẻ mặt ngại ngùng mà cứ cố làm ra vẻ của ông anh thì thấy buồn cười. Cô bé giơ điện thoại lên lắc lắc: "Hôm nay cuối tuần, nếu anh muốn đi thăm thì em có thể giúp anh hỏi địa chỉ nhà chị ấy đấy."
"Không cần." Sơ Tự khẽ nhíu mày. Cuối tuần đến nhà người khác làm gì, nhất là con gái, lỡ gặp phụ huynh chẳng lẽ bảo là nhà trường cử đến thăm hỏi à?
Quá đáng thật.
Hôm sau là thứ hai, hết tiết 1, Sơ Tự đi xuống lầu, đứng trước cửa lớp nghệ thuật vài phút.
Học sinh đi ngang qua đều lén lút đánh giá, dù sao trước đây cũng chưa ai từng thấy anh xuống tầng này bao giờ.
"Không phải đến tìm Ôn Ý đấy chứ... Hai người họ rốt cuộc có yêu nhau không thế?"
"Chắc chắn là lần trước Sơ Tự tụt xuống hạng 5 là do mải yêu đương nên ảnh hưởng đến thành tích rồi."
Sơ Tự chẳng nghe rõ bọn họ đang xì xào cái gì, đứng ở cửa lớp nhìn vào trong. Chỗ ngồi của Ôn Ý vẫn trống không. Cô bạn ngồi cạnh ngẩng lên thấy anh, vẻ mặt hơi ngạc nhiên rồi bước ra ngoài.
"Cậu tìm Ôn Ý à?"
Sơ Tự gật đầu: "Cô ấy vẫn chưa khỏi bệnh à?"
Cô bạn gật đầu: "Vừa nãy cậu ấy lên văn phòng xin giáo viên gia hạn nghỉ ốm rồi, cậu xuống đây không gặp à?"
Sơ Tự cảm ơn rồi quay người đi về phía cầu thang.
Các lớp học ở trường trung học trực thuộc được phân bố theo tầng: tầng 5 là lớp chọn và lớp chất lượng cao, tầng 4 là lớp thường khối tự nhiên và văn phòng, tầng 3 là lớp nghệ thuật và lớp thường khối xã hội.
Sơ Tự đi đến cầu thang tầng 4, đang định rẽ ra hành lang thì đụng mặt người đang đi tới.
"Ôn Ý?" Sơ Tự nhìn người trước mặt đeo khẩu trang che kín mít.
Ôn Ý không ngờ đi có một chuyến mà cũng gặp Sơ Tự, vội vàng lùi sang bên cạnh vài bước, giọng nói hơi trầm xuống: "Ừ, cậu có việc gì à?"
Nghe giọng cô khàn đặc như mấy ngày không uống nước, Sơ Tự khẽ nhíu mày: "Nghe Sơ Vũ bảo cậu ốm, sao không nói với tôi?"
Mấy hôm nay chẳng thấy bóng dáng đâu.
"Cảm cúm xoàng thôi, có gì đâu mà nói." Ôn Ý ho khẽ vài tiếng. "Thế tôi đi trước đây, cậu về lớp học đi."
Cô định xuống lầu rời đi.
Sơ Tự nhận ra sự thay đổi trong thái độ của cô, đột nhiên như biến thành người xa lạ. Cậu giơ tay giữ lấy cổ tay Ôn Ý, lạnh giọng hỏi:
"Cậu đang trốn tránh tôi à?"
Sơ Tự ngẫm lại những chuyện mình làm gần đây, hình như chỉ có việc không biết cô bị ốm thth: "Tôi không biết cậu ốm, cứ tưởng dạo này cậu bận nên không lên lớp tìm tôi."
Ôn Ý không ngờ Sơ Tự lại giải thích, cô bỗng thấy hơi hoảng loạn.
"Tôi có trốn cậu đâu... Chỉ là bị cảm, sợ lây cho cậu thôi."
"Được rồi." Sơ Tự cũng chẳng tin: "Để tôi đưa cậu về, tiện đường mua chút thuốc luôn."
Mãi đến khi bị Sơ Tự ấn vào trong xe taxi, Ôn Ý vẫn cảm thấy không thể tin nổi. Sơ Tự lương thiện thế này từ bao giờ vậy? Chẳng lẽ anh không nên lạnh lùng nói: "Tránh xa tôi ra một chút, đừng có lây bệnh cho tôi" khi biết người khác bị ốm sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!