Sơ Vũ nhìn tờ đơn đăng ký vừa được gửi tới qua điện thoại, không khỏi cảm thán lắc đầu, quả nhiên là thế.
Bình thường tỏ ra lạnh lùng như đại ca mặt sắt, ai ngờ sau lưng lại đi làm trai bao. Đúng kiểu tương phản đỉnh cao.
Để xác minh thêm lần nữa, cô đưa mẫu đơn cho anh chàng bên cạnh nhìn, "Cái này là của chỗ mấy anh đó hả?"
Anh ta nhìn kỹ vài giây rồi gật đầu: "Tuy không đầy đủ nhưng chắc là đúng rồi, ngày nào bọn tôi cũng nhìn cái này, không lẫn được đâu."
Sơ Vũ không phải kẻ ngốc. Đem tên thật và số điện thoại chính ra mà điền thì khác gì tự tìm đường chết? Nhưng mà cô lại không nỡ bỏ lỡ cái gọi là "ưu đãi thành viên".
Thế là cô nhập đại một cái tên giả, thời đại này ai mà chẳng có vài cái nghệ danh để xài.
"May mà mình có hai cái sim." Cô lầm bầm, một cái là số cũ dùng từ trước khi vào đại học, cái còn lại là sim học sinh sau khi nhập học.
Dạo gần đây cô ít dùng số cũ, nên cứ thế điền đại vào.
Hôm nay cô thấy mình đúng là tiến bộ vượt bậc mang tính lịch sử. Chỉ nghĩ đến viễn cảnh sắp được "sờ mó" Thẩm Trạc là tim cô đã nhảy loạn rồi.
"Ơ cái này là..." Anh chàng ngồi bên cạnh vừa định nói gì thì đã thấy Sơ Vũ ngửa đầu uống cạn ly rượu.
"Hả? Sao vị khác khác?" Sơ Vũ uống xong mới nhận ra không giống ban nãy.
"Loại này nặng hơn một chút."Anh ta giải thích. Thấy cô không ca hát cũng chẳng chơi game, đoán là kiểu sinh viên đến đây tìm cảm giác mới lạ, nên lúc đầu mới mang rượu nhẹ cho.
Dù sao thì họ cũng chỉ kiếm tiền, không định gây án mạng.
Sơ Vũ nhìn ly rượu trống rỗng, vẫn còn mơ màng. Không quá cay, nhưng sau khi nuốt xuống thì hơi nóng bắt đầu dâng lên trong cổ họng.
Cô vốn định ngồi xuống tiếp tục "giả điên" trên mạng, nhưng vừa ngả vào sofa đã thấy đầu óc choáng váng.
Lên nhanh thế?
"Tôi đi vệ sinh một lát." Giọng Sơ Vũ bắt đầu ngà ngà, lời nói chậm hẳn, "Mọi người cứ chơi đi."
Cô nói xong thì trong phòng chẳng ai để ý. Ôn Lê còn đang chơi game, mà tiếng ồn trong phòng cũng khiến cô nàng không nghe rõ gì cả.
Mấy người làm trong đây đều là cáo già, vừa nhìn bộ váy tiểu thư trên người Ôn Lê, rồi nhìn chiếc váy phong cách ngây thơ của Sơ Vũ, đã ngầm hiểu ai mới là người trả tiền.
Sơ Vũ men theo mũi tên chỉ dẫn trên trần nhà, rẽ trái rẽ phải mãi mới tới được nhà vệ sinh. Cô không phải say đến mức muốn nôn, chỉ là thấy trong phòng hơi ngột ngạt nên muốn ra ngoài cho tỉnh táo.
Cô sợ trôi lớp trang điểm nên chỉ vỗ nhẹ nước lạnh lên trán, thấy đỡ hơn nhiều.
Nhưng vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh lại thấy một vấn đề mới, nhà vệ sinh có bảng chỉ đường, chứ số phòng của cô thì không hề có. Và giờ đây, cô đã chẳng nhớ nổi số phòng mình là gì nữa.
Quả nhiên, trên đời này ngoại trừ sắc đẹp ra thì rượu là thứ tai họa nhất.
Quan trọng là cô còn không mang theo điện thoại.
"Cục cưng nhỏ bị chỉ điểm rồi, ta chọn ngươi nha~" Sơ Vũ đứng ở ngã rẽ lẩm bẩm mấy lần như bốc thăm, cuối cùng chỉ về hướng bên phải, "Được rồi! Ngươi chính là người được chọn!"
Phòng bên cạnh đang có người gào hát karaoke giọng siêu tệ, ồn đến mức muốn nổ đầu.
"Chúng ta về ký túc xá muộn vậy có ai đồn thổi gì không?" Từ cuối hành lang, mấy người đi tới, trong đó có một cô gái ăn mặc rất chỉn chu, dựa sát vào vai một chàng trai.
Vài nam sinh bên cạnh chỉ cười chứ không nói gì.
"Nếu sợ thì em về trước đi." Giang Ký Bạch liếc cô ta một cái, giọng lạnh tanh. Trước giờ anh ta luôn nghĩ đoạn video đó là do ai trong nhóm bạn gửi nhầm cho Sơ Vũ.
Mãi đến mấy hôm trước, khi nghe bạn cùng phòng nói Sơ Vũ đã dọn khỏi ký túc xá, anh ta mới biết là Lâm Chu Chu cố ý gửi đoạn đó cho cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!