Chương 13: Trai bao chạy KPI

"...?" Thẩm Trạc cảm thấy mình thật sự không theo kịp não trạng của học sinh tiểu học thời nay. Lại thêm ánh mắt như muốn dính chặt lên người anh của cô, không hề có vẻ phản cảm chút nào.

"Trước khi nói mấy câu đó, làm ơn dời ánh mắt em đi chỗ khác trước." Anh nhàn nhạt mở miệng.

Sở dĩ cô làm bộ như bình tĩnh dời mắt đi, chứ thực ra lúc nãy còn hơi buồn ngủ, giờ thì đầu óc mơ màng như say thuốc.

"Có ai biết được đâu, nửa đêm nửa hôm mặc áo choàng tắm gõ cửa phòng con gái là có ý gì..." Cô nhỏ giọng lầm bầm.

Cảm giác cứ như trai bao đang chạy KPI vậy.

Nghe thành ra như thể cô mới là người có lý. Thẩm Trạc nhìn dáng vẻ mắt díp lại vì buồn ngủ của cô, chẳng lẽ cái "phim" hồi nãy lại có hiệu ứng gây ngủ à?

"Vậy anh có chuyện gì sao?" Sơ Vũ giở giọng hòa nhã hỏi lại. Không thể nào là chỉ để kiểm tra xem cô đã ngủ chưa chứ, anh đâu phải mẹ cô.

Thẩm Trạc cúi đầu nhìn lại trang phục trên người mình, đúng là lúc nãy bực quá không để ý. Anh thong thả mở miệng: "Thế nên em cứ tùy tiện mở cửa cho người ta vào như vậy?"

Sơ Vũ: ... Anh bị bệnh à? Ai mà vừa tắm xong nửa đêm đi gõ cửa người khác chỉ để hỏi cái này?

"Anh đang kiểm tra đấy à?" Cô bắt đầu nghi ngờ người này đang mộng du.

"Ờ." Thẩm Trạc gật đầu thản nhiên: "Nhắc em một câu, thức khuya sẽ không cao được đâu."

Anh phất tay quay người định rời đi: "À phải, mấy hôm nữa Thịnh Diễm với Phương Bác tới nhà ăn cơm. Họ bảo muốn rủ em cùng ăn, em thấy được không?"

"Có gì mà không được?"

Thẩm Trạc ngẩng đầu nhìn cô: "Hiện tại quyền sử dụng nhà đang ở trong tay em, bọn họ đến đương nhiên phải hỏi ý em trước."

Sơ Vũ khẽ gật đầu: "Em thì ok mà."

Khó mà tưởng tượng nổi, người mười năm không màng giao tiếp xã hội như cô, vậy mà vì Thẩm Trạc lại quen được hai đàn anh mới. Tuy chưa gọi là bạn, nhưng ít nhất cũng là bước đầu làm quen.

Phải công nhận người bên cạnh Thẩm Trạc đúng là chất lượng hơn đám bạn như Giang Ký Bạch kia nhiều.

"Em đang nghe anh nói không đấy?" Người đối diện gõ nhẹ hai cái lên khung cửa.

"Hả?" Sơ Vũ mím môi nhìn anh.....

Thẩm Trạc nhìn vẻ mặt vô tội của cô, đành phải lặp lại một lần nữa: "Anh bảo em chuẩn bị trước đi." Nói xong lại sợ cô không hiểu ý, bèn bổ sung thêm: "Hai người kia đều là đàn ông, em cũng hiểu rồi đó."

Sau khi đóng cửa lại, Sơ Vũ mới hiểu được ý anh, chẳng phải sợ cô lại như cái hôm mới dọn đến, quên mặc nội y mà mở cửa cho người ta à?

Hiện tại cô là một bạn cùng nhà trưởng thành rồi! Vừa rồi xuống giường mở cửa cũng đã nhớ mặc áo khoác đó nha!

Mặc dù bị làm phiền một trận như vậy, Sơ Vũ vẫn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ yên ổn. Chỉ còn lại người bên kia bởi vì tai nghe còn đang bật, cộng thêm vừa mới tắm xong, anh hoàn toàn không còn tâm trạng để ngủ nữa.

Sáng hôm sau, lại gặp nhau trong thang máy.

"Chào buổi sáng!" Sơ Vũ vẫy tay với anh. Hôm nay không có tiết của cô Lâm, đúng là ngày thứ ba hạnh phúc.

Ánh mắt cô rơi xuống quầng thâm rõ mồn một dưới mắt Thẩm Trạc, nổi bật đến mức như bị đấm một phát.

Trên làn da trắng lạnh sẵn, lại càng nổi bật.

Trong lòng cô thầm nghĩ: Làm trai bao đúng là tổn hại sức khỏe, trông như sắp héo tới nơi rồi.

Cô lắc lắc đầu, muốn đuổi mấy ý nghĩ đó ra khỏi đầu, lỡ mà để Thẩm Trạc biết được, chắc cô sẽ bị anh rượt tám trăm con phố không thèm ngoặt luôn.

Thẩm Trạc nhấc mi mắt, lười biếng liếc cô một cái. Thấy cô gái rạng rỡ, tinh thần sáng láng thế kia, anh càng thấy bực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!