Chương 10: Tí tuổi đã làm trai bao

Sơ Vũ ngẩng đầu kinh ngạc, hóa ra Thẩm Trạc đã sớm nhìn thấy rồi, thế mà còn thuận miệng phụ họa theo lời Thịnh Diễm, nói cô bị giáo viên mắng nên khóc.

"Không phải, sao lại kéo sang chuyện mắt nhìn người chứ?" Thịnh Diễm đứng giữa hai người, có hơi không theo kịp mạch đối thoại.

Sơ Vũ liếc nhìn đồng hồ, sắp đến giờ vào học, cô đứng trước máy nước rót đầy bình rồi nói: "Em về lớp trước nhé."

"Được, mấy hôm nữa anh qua căn nhà đó tìm hai người chơi." Thịnh Diễm phất tay, vừa khoác vai Thẩm Trạc vừa đi về phía trước.

"Không ngờ cậu lại chịu ở ghép với con gái đấy?" Anh ta vừa đi vừa nhàn tản hỏi, giọng điệu không chút đứng đắn.

Thẩm Trạc liếc sang anh ta một cái: "Tôi đâu phải chủ nhà, không đến lượt tôi quản."

"Nhưng cô em kia nhìn tính cách cũng được đấy. Nếu đổi thành loại có dã tâm với cậu, chẳng phải thiếu gia Thẩm chúng ta đêm nào cũng mất ngủ, suốt ngày lo bảo toàn trinh tiết à?" Thịnh Diễm cười nhạo: "Phải không đấy, Thẩm tiểu kiều?"

Thẩm Trạc, cái tên nổi tiếng ở Kinh đại, lạnh lùng khó gần, người thì sạch sẽ như thể không dính một hạt bụi, miệng độc đến độ ai nghe cũng muốn khóc, dám từ chối người ta không chừa chút thể diện. Thế mà vẫn có người liều mình lao lên. Dẫu sao đây cũng là một thế giới nhìn mặt mà sống.

Thẩm Trạc nghiêng đầu liếc anh ta, lạnh nhạt nói: "Thế giờ tôi đã ngủ ngon được chưa?"

"Ý gì đấy?" Thịnh Diễm trêu, "Cậu đừng nói là nghĩ em gái đó cũng thích cậu nha? Tôi không nhìn ra đâu nhé, đừng tự luyến quá ông bạn."

"Còn phải quan sát thêm." Thẩm Trạc vẫn nhớ rõ cảm giác khi cô lao vào người anh, còn níu lấy áo anh không chịu buông. Có một loại cảm giác như thể bị ai đó nhắm trúng rồi.

"Vậy theo tác phong bình thường của cậu, lẽ ra phải phũ từ lúc đầu rồi mới đúng." Thịnh Diễm không hề nhận ra điều gì khác thường, chỉ cảm thấy bạn mình lại tiếp tục hoang tưởng.

Thẩm Trạc nhàn nhạt nói: "Bình thường thì tôi không quan tâm. Với cái kiểu gặp người là muốn chạy như cô ấy, có cho thêm mười lá gan nữa cũng không dám mưu đồ gì với tôi đâu."

Thịnh Diễm vỗ vai anh, giọng đầy ẩn ý: "Nghe tôi nói này, hoang tưởng cũng là bệnh đấy."

"Cút, ngu quá cũng là bệnh đấy."Trên đường về lớp, Sơ Vũ đụng mặt Cảnh Vân, một người bạn cùng phòng khác. Cô, Ôn Lê, Cảnh Vân và Lâm Chu Chu người đã phát video lần trước ở cùng ký túc xá.

Cảnh Vân nắm lấy tay cô, vẻ mặt đầy áy náy: "Sơ Vũ, video lần đó chắc chắn là có người cố tình gửi cho Lâm Chu Chu, biết cậu với cậu ta không ưa nhau nên mới lợi dụng cậu ta để khiến cậu với bạn trai chia tay. Cậu đừng mắc bẫy nha."

"Hay là cậu dọn về ký túc xá đi, ở ngoài một mình cũng không có ai bầu bạn."

Sơ Vũ lắc đầu: "Gần đây tớ hay thức khuya gõ bàn phím, ở một mình tiện hơn."

"Video gì vậy?" Ôn Lê chờ cô ngồi xuống rồi mới ghé lại hỏi.

Sơ Vũ kể cho cô nàng nghe chuyện ở ký túc xá hôm đó.

Ôn Lê hừ lạnh: "Lâm Chu Chu chắc chắn là cố tình rồi. Cậu ta ghen với cậu và Giang Ký Bạch yêu nhau đâu phải ngày một ngày hai. Nhưng Giang Ký Bạch cũng đâu phải thứ gì tốt đẹp."

Sơ Vũ gật đầu. Có lẽ từ hôm nay, cô nên kết thúc quãng thời gian chạy theo cái bóng của Giang Ký Bạch.

Yêu thầm không ngoài hai kết cục: hoặc là lặng lẽ không thành, hoặc là có được rồi lại mất. Cô đã từng có được, nên cho dù kết thúc không tốt thì cũng chẳng có gì đáng tiếc

Lịch học chuyên ngành của họ kín mít cả ngày, đến khi tan học thì đã bảy giờ tối. Sơ Vũ và Ôn Lê cùng đi đến cổng trường.

"Không phải cậu muốn qua chỗ trọ của tớ xem thử à?" Sơ Vũ nghĩ cũng tiện đường, dẫn đường trước sau này bạn có tìm đến cũng dễ hơn.

Ôn Lê lắc đầu: "Dạo này không được. Tớ nói rồi mà, mẹ tớ đang hẹn hò ấy, giờ nhà tớ là gia đình tái tổ hợp rồi, mẹ bắt tớ mấy ngày này phải về nhà ăn cơm quen mặt với người ta."

"Với bố dượng á?" Sơ Vũ ngạc nhiên hỏi, không hiểu kiểu làm quen này thì có gì để mà "thân thiết".

Ôn Lê nhắc đến chuyện này liền thấy ngượng ngùng: "Già đến tuổi này rồi mới biết quý trọng sự hòa thuận trong gia đình. Còn có thêm một ông anh kế không hề liên quan máu mủ gì nữa cơ."

"Căng thế..." Sơ Vũ nghĩ tới cái khung cảnh đó thôi đã thấy không thoải mái. Hai người nói chuyện tới cổng trường rồi tạm biệt nhau.

Không biết có phải do thời tiết oi bức không, trên đường về, Sơ Vũ cứ cảm thấy ngứa ngáy cả người. Càng đến gần căn hộ, cảm giác đó càng rõ rệt. Cô biết đây là phản ứng tâm lý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!