Ngày đầu tiên chuyển vào căn nhà này, Sơ Vũ đã lên ứng dụng hỏi đáp xã hội và đăng một bài viết.
"Bạn cùng nhà hình như là người mẫu nam thì phải, phải làm sao đây?"Thời tiết mang theo chút oi ả âm ấm khiến người ta bực bội khó chịu. Mấy hôm nay vừa mới khai giảng ở Kinh đại, đang đúng vào thời điểm cuối hạ.
Sơ Vũ kéo lê chiếc vali to đủ để đập chết người của mình đến trước cổng khu dân cư, vòng trái quẹo phải mãi mới mò được vào toà nhà.
Cuối cùng cũng bước ra khỏi thang máy, cô nhập mật khẩu số rồi đẩy cửa vào, nhìn thấy phòng khách vẫn còn khá trống trải liền thở phào một hơi.
Ngay sau đó, điện thoại đổ chuông.
"Sơ Vũ, tớ vừa nghe nói cậu sắp chia tay với Giang Ký Bạch hả? Sao vậy trời, cho dù có chia tay thì cũng đâu đến mức phải dọn ra khỏi ký túc xá chứ?"
Là Ôn Lê, bạn cùng phòng ký túc của cô, cũng là người bạn ăn cùng mâm với cô suốt hai năm ở Kinh Đại.
Sơ Vũ nghĩ tới đoạn video bị Lâm Chu Chu, một bạn cùng phòng khác, vô tình phát tán chiều nay, lòng chợt ỉu xìu như cà tím héo.
"Sơ Vũ bình thường ít nói chứ dáng người thật sự cực phẩm luôn, tao chưa từng thấy ai body ngon như vậy á. Giang Ký Bạch, mày quen con người ta chắc cũng vì body đúng không?"
"Nhưng mà mày không thấy con bé vẫn hơi mũm mĩm à? Hồi trước mày không phải chỉ thích loại eo con kiến, chân dài thôi sao?"
Đối diện vang lên một tiếng cười nhẹ, là giọng Giang Ký Bạch: "Tán chơi thôi, miễn trong lòng hiểu là được."
...
Sống mũi Sơ Vũ cay xè, hốc mắt cũng bắt đầu nong nóng. Bên kia, Ôn Lê vẫn tiếp tục: "Không phải cậu từng nói đã thích anh ta từ hồi cấp ba rồi sao? Khó khăn lắm vào đại học mới quen được, mới hai tháng đã muốn chia tay rồi hả?"
"Không hợp." Sơ Vũ cắn môi, "Vốn dĩ cũng tính ra ngoài thuê phòng rồi, hôm nay tiện thì chuyển luôn."
Ôn Lê thấy cô không muốn nhắc thêm cũng không gặng hỏi nữa: "Gã đào hoa đó chia tay là đúng, thoát khỏi biển khổ luôn ấy! Mà cậu ở cùng ai vậy?"
Sơ Vũ liếc sang cánh cửa phòng đóng im ỉm bên cạnh, chắc người kia chưa về: "Không quen. Trên app ghi là sinh viên Kinh Đại, làm nghề mới nổi."
"Nam hay nữ?"
"Nam."
"Cậu bị ngu hả Sơ Vũ? Ở chung với con trai? Không nói tới bất tiện, đã vậy còn không an toàn nữa!" Ôn Lê bắt đầu nổi điên bên đầu dây kia.
Cô lầm bầm: "Bây giờ là xã hội pháp trị rồi, chắc không sao đâu... Cậu biết khó cỡ nào để tìm được một căn hộ gần Kinh Đại, đẹp, tiện nghi lại dễ sống không? Với lại đều là sinh viên Kinh Đại chắc không phải người xấu đâu... ngay sát đồn cảnh sát ấy!"
"Cậu đúng là bé thỏ trắng luôn đấy?" Ôn Lê bất lực, "Bây giờ thuê chung thì đúng là chuyện thường, nhưng cậu nhìn lại mình đi, trông đúng kiểu nhát cáy ngây thơ dễ dụ ấy!"
"Dù sao cũng thế, có chuyện gì nhớ gọi tớ liền. Giờ cậu định làm gì?"
Sơ Vũ cụp mắt, trong lòng cứ như bị chèn bởi cục đá lớn. Cô nhìn điện thoại, khí thế bốc trời tuyên bố: "Tớ, Sơ Vũ, từ hôm nay sẽ làm hai việc. Một, kiếm bạn trai đẹp trai hơn Giang Ký Bạch gấp trăm lần, hai, giảm mười cân."
Đầu dây bên kia bùng nổ tiếng cười sặc sụa.
Sơ Vũ lặng người.
Mãi đến khi Ôn Lê cười chán: "Thứ nhất, cậu không béo, giảm thêm nữa là thành lông vũ mất tiêu á. Thứ hai, cậu là tác giả tiểu thuyết ru rú ở nhà suốt bao năm. Ý cậu là một ngày đẹp trời, một người đàn ông cao 1m88, tám múi cơ bụng, vừa ngầu vừa đẹp trai, nhà giàu, khí chất kiểu daddy, tính tình tốt, sạch sẽ biết nấu ăn, giọng còn trầm khàn kiểu từ tính bất ngờ xông vào nhà cậu rồi rơi vào lưới tình với cậu hả?"
"Cái khả năng này chắc là 0,000...1% đó bạn."
Sơ Vũ vừa nghe đến chuỗi số dài ngoằng liền chỉ muốn lăn ra chết trên tấm thảm.
Xác suất nhỏ vậy là đúng rồi. Giang Ký Bạch từ khi nhập học đã là nhân vật phong vân của Kinh Đại, kiếm người đẹp hơn anh ta đúng là còn khó hơn giảm cân.
Đúng lúc đó, cửa phòng khách vang lên tiếng "tít tít" của mật mã được mở, Sơ Vũ lập tức cảnh giác, ôm chặt con gấu bông đứng bật dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!