Cô bé này cũng thật nhạy bén, thứ đang di chuyển lung tung đó chính là hai thuộc hạ thân tín của hắn.
Ánh trăng chiếu xuyên qua tán cây còn lẻ loi vài chiếc lá để lại một màn ánh sáng mờ mờ trên mặt đất. Hai chiếc bóng một đen một trắng từ trên cây lao xuống quỳ một gối trước mặt Hoa Huyết.
"Chủ nhân."
Lưu Ly giật bắn mình, phản xạ có điều kiện nép sát vào người Hoa Huyết tìm cảm giác an toàn.
"Đứng lên đi."
Y Hàn, Y Thiên đứng dậy, thứ để ý đầu tiên chính là hình ảnh gà mẹ che chở cho gà con và hai bàn tay đang nắm chặt, trong lòng nổi lên nghi hoặc. Liếc nhìn nhau, chủ nhân từ khi nào thì có bộ dáng giống như thế này. Kì quái.
Lưu Ly thở phào nhẹ nhõm, thì ra là thuộc hạ của Hoa Huyết, làm tim cô muốn rớt ra ngoài. Hoa Huyết nói ấn kí giữa mi tâm chính là nguyên hình vậy thì hai người có ngoại hình giống hệt nhau này chính là cây phong rồi còn gì. Chiếc lá phong đỏ đỏ vàng vàng ở mi tâm nhìn cũng rất đẹp mắt, vì không phải là người hoa nên hai người này đẹp theo kiểu nam tính, tóc cũng không dài, rất có mùi vị đàn ông. Đâu giống như ai kia ngay cả phụ nữ còn phải ganh tị.
Hoa Huyết trừng mắt nhìn hai thuộc hạ, nhìn cái gì hả? Giọng nói uy nghiêm pha một chút băng ở Nam Cực vang lên.
"Có chuyện?"
Y Hàn ho khẽ hai tiếng, tự nhiên như không dời ánh mắt đi chỗ khác.
"Công chúa U Linh đang cho người truy tìm chủ nhân, người phải cẩn thận."
"Còn gì nữa không?"
Đến lượt Y Thiên tiếp lời, thật ra cũng không có chuyện gì quan trọng, thấy chủ nhân vào rừng nên kiếm cớ đến làm phiền luôn tiện xem kí chủ của nhân là ai. Không ngờ lại là cô bé này.
"Người trong tộc đều biết chủ nhân đã thoát ra khỏi phong ấn đang đợi chủ nhân về, người bớt chút thời gian về xem sao."
"Ta biết rồi, khi nào có thời gian thì sẽ về. Còn chuyện gì nữa không?"
Y Hàn, Y Thiên đồng loạt lắc đầu.
Hai người họ tuy không phải là người trong Hoa tộc nhưng đi theo chủ nhân đã mấy trăm năm nay. Chủ nhân không chỉ là Thánh chủ của Hoa tộc mà còn là chủ của rừng thiêng, người được thừa hưởng sức mạnh của thần rừng. Ngoài con người, chủ nhân có thể điều khiển được vạn vật của tự nhiên.
"Tạm thời hai ngươi thay ta để ý mọi chuyện trong Hoa tộc một thời gian, chờ khi nào ta về rồi sẽ tính sau."
"Vâng."
"Còn nữa từ nay nha đầu này là tiểu thư của hai ngươi, muốn tìm ta cứ việc đi tìm nha đầu này."
"Thuộc hạ đã rõ."
Y Hàn, Y Thiên lại len lén nhìn Lưu Ly, chỉ sợ một ngày nào đó cô nhóc này sẽ không còn là tiểu thư mà trở thành Thánh mẫu của Hoa tộc, chủ mẫu của họ.
"Đi thôi."
Hoa Huyết kéo tay Lưu Ly tiếp tục đi sâu vào rừng.
"Hai người họ..."
"Áo đen là Y Hàn, áo trắng là Y Thiên. Phải nhớ cho kĩ, đừng quên."
Lưu Ly không hiểu tại sao khi nói chuyện với cô Hoa Huyết có chút gì đó dịu dàng, nhưng khi nói chuyện với thuộc hạ lại lạnh như băng. Dù sao hắn quen cô còn chưa tới hai ngày.
Thật ra Hoa Huyết là một người rất lạnh lùng, tàn nhẫn. Không biết hắn đã tắm máu khu rừng này bao nhiêu lần. Mấy trăm năm nay người hắn đối xử có chút dịu dàng chỉ có mình Lưu Ly, không phải hắn có tình cảm gì đặc biệt với cô mà ở cô có cái gì đó khiến hắn không thể lạnh lùng hay tàn nhẫn. Tất nhiên trừ những lúc Lưu Ly không nghe lời chọc cho con ác quỷ ngủ say trong người hắn thức dậy.
Dừng lại trước thác nước chảy xuống từ trên vách núi cao dựng đứng, bọt nước trắng xóa tan ra giữa hồ. Cô cũng từng đến đây vài lần, nước trong hồ rất đặc biệt, ngay cả mùa hè mà vẫn lạnh như băng.
"Tới đây để làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!